đi nào! Ngoi
đầu lên, cậu xác định phía bờ gần nhất. Nhắm mắt gạt sạch mọi nghĩ ngợi
và phỏng đoán, cậu bắt đầu giữ nhịp quạt tay đều đều.
Bờ sông là dải cát lài xuống mặt nước. Nước nhỏ ròng ròng trên khuôn mặt tím tái.
Duy bò trên đầu gối và bàn tay. Cậu đã bơi gần 2 tiếng đồng hồ. Mặt trời bỗng mờ đi. Ko khí dịu xuống. Cảnh vật ko còn sắc bén như cắt vào mắt
nên dễ chịu hẳn. Chuệnh choạng đi xuyên qua bãi đất phủ kín bởi những
thân cây rậm rạp, Duy ngã vật xuống trước khoảng tường gạch xám. Mất 1
lúc lâu, cậu mới nhận ra đó chính là bức tường thành vốn được dựng nên
để bao quanh các thành phố thời cổ đại. Có lẽ Ghi đã lọt vào trong
thành. Và có lẽ những kẻ nắm giữ quyền lực của bóng tối cũng đang giam
giữ linh hồn Hoàng tại 1 ngóc ngách nào đó, nơi đây.
Duy bước
men theo bức tường gạch cao ngất. Cậu cắm cúi bước trong bóng đổ của bức tường. Quần áo trên người cậu khô hẳn. Ko 1 âm thanh nào vọng ra, hệt
như thể bên kia bức tường cao ngất là 1 chốn ko người.
Hiện ra 1 khoảng vỡ giữa bức tường liền lạc. Duy chợt hiểu, đấy chính là lối duy
nhất để lọt vào bên trong tường thành. Cậu nghiêng người, lách qua. Bên
trong ko phải là vùng cát trắng ngút mắt hay cảnh tượng trống rỗng như
cậu hình dung. Vật đầu tiên cậu va phải là tấm màn lưới han gỉ, chắn
ngang lối đi hẹp và mờ tối. Mờ tối vì đám cây rậm rạp, ngăn sáng. Duy
kéo tấm chắn sang 1 bên. Gỉ sắt vụn ra, hoen đỏ trên tay. Khi cậu xô
mạnh, 1 vật thể mắc kẹt ở mắc lưới trên cũng bỗng rơi xuống. Chiếc đồng
hồ quen thuộc, của chính cậu. Nhưng Duy ko có thời gian để ngạc nhiên.
Cậu nhặt nó lên, bỏ vào túi áo, cùng chỗ với hộp phấn. Có lẽ đây là 1
dấu chỉ, cho biết mình đã lần theo đúng đường. Duy nghĩ, nhanh chóng.
Cậu lần mò đi xuyên qua khoảng trống hẹp giữa các thân cây gầy guộc nhưng
lá rất dày. Khu vườn xanh đen, giống như 1 rừng mưa. Có lúc, Duy vấp ngã vì 1 thân dây leo to lớn, già cỗi, cuộn lên như 1 rắn bạc mốc. Lúc
khác, cậu lại trượt chân trên thảm rêu, hoặc mắc kẹt trong đám rễ cành
chằng chịt và những bong hoa to lớn màu sắc rực rỡ kìa dị rủ xuống từ
trên vòm lá tối ám. Nhưng, trong khung cảnh ẩm mốc này, thật lạ lùng,
chẳng hề có loài bò sát len lỏi hay lũ côn trùng vo ve. Càng đi sâu, khu vườn càng rộng lối. Chợt, Duy nhận ra 1 điều bất thường: cũng như sự
vắng bóng của các loài động vật, cây cối ở đây ko hề tỏa ra hương vị đặc trưng nào. Các phân tử mùi hương hoàn toàn bị triệt tiêu. Trừ tiếng
chân cậu loạt xoạt bước, cũng ko có âm thanh nào vang động. Sự hoang
vắng của 1 nới chốn mà cậu chưa từng biết tới. 1 thế giới đang được tạo
dựng, sao chép lại từ những bản mẫu có sẵn ở thế giới loài người, chưa
hoàn thiện. Tiến trình mô phỏng này cũng giống như cơ thể đang phục hiện dần dần của kẻ đội lốt Kiara mà thôi. Duy rùng mình khi hiểu, rốt cuộc
cậu đã đặt chân vào miền đất của 1 thế giới đã chết.
Thành phố hiện ra đột ngột. Các con đường rộng kéo hút tầm mắt. Các tòa cao ốc lô xô, thiết kế theo hướng đề cao công
nắng, phần lớn được phủ ngoài bởi gam màu u trầm ko bắt sáng. Hình ảnh
rất giống 1 đô thị hiện đại. Chỉ có điểm khác biệt rõ ràng nhất là những cỗ xe chuyển động trên đường. Tất cả đều là kiểu xe kéo, ko tiếng ồn,
ko phả ra khí thải, ko gây ra bất kì ách tắc nào. Động vật kéo xe có
thân hình vạm vỡ gần giống người, mái tóc rối bù lòa xòa che mặt, nhẹ
nhõm kéo băng băng trên mặt đường trơn nhẵn những chiếc xe phần lớn là
rỗng ko. Duy đứng trên vỉa hè, lướt mắt nhìn quanh khung cảnh xa lạ, ko
thể hiểu nổi. Theo kiến thức thu được từ sách vở, từ các cuộc trao đổi
với nhà nghiên cứu mật ngữ Christian Weyer, từ hình dung của cậu bao
tháng ngày qua, xứ sở của bột đen ma thuật gắn liền với các đền đài, các kim tự tháp hay chí ít cũng là những sa mạc mênh mông. Nhưng, hết thảy
những gì đang mở ra trước mắt cậu hoàn toàn khác hẳn.
Duy tập
trung, thử dùng trực giác xác định phương hướng, cố gắng lằng nghe tiếng nói của linh cảm, để biết Ghi và cả linh hồn Hoàng đang ở đâu. Nhưng,
như 1 cỗ máy hỏng, cậu ko bắt được bất kì loại sóng nào. Duy nhìn đồng
hồ. Nó ko hoạt động. Cậu bấm thử tất cả các nút điều chỉnh. Chiếc đồng
hồ này là loại chống va đập, lẽ nào nó lại chết cứng chỉ vì 1 cú rơi. Ko thể xác định nổi lúc này là mấy h. Chỉ biết trời đã về chiều. Nhất là
bầu ko khí như 1 lớp màn lọc càng làm cho ánh sáng âm u. Quỹ thời gian
càng lúc càng co hẹp. Có lẽ chỉ còn ko đầy sáu hay năm giờ nữa, để có
thể cứu Hoàng. Duy lắc mạnh chiếc đồng hồ, áp lên tai, bực dọc.
_Các loại dụng cụ đo thời gian ko hoạt động ở nơi này đâu!
1 giọng nói chậm rãi vang lên lình thình. Duy quay phắt lại. Sinh vật kéo xe có đôi vai u lên, đang nhìn cậu bằng 2 hốc mắt trống rỗng từ bao h.
Cậu há hốc miệng, mất 1 lúc mới cất lên câu hỏi vô nghĩa, lắp bắp:
_Sao, sao kia? Đây là đâu?
_Hãy lên xe đi, ta đưa cậu đến nơi cậu cần phải đến!
_Ko…Đừng hòng…- Duy hơi lùi lại, sẵn sang vùng chạy thật nhanh, trốn khỏi kẻ kéo xe có bộ dạng còn hơn cả ghê rợn.
_Người đứng đầu thà