Những Đôi Mắt Lạnh

Những Đôi Mắt Lạnh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324452

Bình chọn: 9.5.00/10/445 lượt.

kiệt quệ tan biến. Sức lực đang dần quay trở
lại. Cậu bắt đầu trườn ngược lên nóc thùng xe, từ đó lần về phía ô cửa.
Bên trong, rõ ràng Ghi hiểu cậu đang làm gì. Cô ấy vẫn nói ko ngừng,
đánh lạc hướng Kiara . Từ trên nóc thùng xe, Duy dốc ngược đầu ngay
trong khung ô vuông, nhìn vào bên trong. Ghi im bặt. Tiếng gọi nhè nhẹ
phả vào trong thùng xe âm u: “Kiara!”. Bóng ma quay phắt lại thì cậu đã
nhấc đầu lên.

_Mi vừa lên tiếng?- Sau mấy giây im sững, bóng ma ngớ vực đưa mắt sang cô gái nhỏ.

_Ko!- Ghi hơi né người sang bên.

_Mi có nghe thấy gì chứ? Có ai đó vừa gọi ta?

_Ko ai cả!

Thoáng lưỡng lự, kẻ đội lốt Kiara nhích gần về phía ô cửa. Ánh mặt trời làm nó chùn lại, run sợ. Áp bụng trên thùng xe, vươn cổ lên như 1 con sói, lần này Duy hú lớn: “Kiara…a…a!”. Gạt phắt nỗi sợ hãi ánh sáng qua bên,
bóng ma Kiara thò đầu qua ô cửa, nhìn ra ngoài, Duy im bặt. Đúng như ý
định của cậu, bóng ma vươn hẳn người ra ngoài, sục mắt vào ko gian bao
quanh, tìm kiếm. Bằng 1 động tác bất ngờ, Duy vươn tay túm chặt đám tóc
dày rậm của bóng ma, giật mạnh. Bóng ma vũng vẫy, cố ngoảnh lên, nhận
diện đối thủ. Ngay khi nó bàng hoàng nhận ra kẻ đang túm chặt tóc mình,
thì Duy cũng ko khỏi run sợ. Đó là khuôn mặt thân quen của Kiara, dù
những đường nét đang trong thời gian phục hồi lại méo mó và lệch lạc.
“Buông ta ra!”- ko thèm chống cự, bóng ma ra lệnh. Những ngón tay Duy
thoáng manh động, nhưng cậu nắm chặt hơn, lôi hẳn bóng ma ra ngoài càng
nhiều càng tốt. Gập bụng trên khung cửa, ghì chặt lại, kẻ đội lốt Kiara
chống cự quyết liệt. Mặt trời chói rực làm Duy lóa mắt đồng thời khiến
bóng ma như bị nung chảy, mềm oặt. Có 1 lúc, cậu ngỡ như nỗ lực của mình khiến cho cơ thể đang tái sinh của đối thủ sắp đứt ra làm đôi. Bỗng,
lòng tay Duy nhớp lạnh. Mắt cậu trợn trừng. Tê liệt. Những lọn tóc của
Kiara biến thành búi rắn lục. Tua tủa. Những con rắn vô số cuộn vào tay
cậu, ghì lại, hệt như 1 đám trường xuân xanh lét độc địa. Duy gào lên
kinh hoàng, giật mạnh cánh tay đến nỗi khớp vai nhói đau.

“A…a…a…a…a!”

Tiếng rú vang lên chói lói. Nhưng ko từ Duy. Trong khi cậu và bóng ma giằng
co, với tất cả sức lực còn lại, từ phía sau lưng, Ghi đã tóm chân bóng
ma mang lốt Kiara, nhấc bổng lên, tống mạnh ra ngoài. Ko rơi thẳng xuống bên dưới theo trong lực, bóng ma bị 1 luồng khí rỗng thốc lên cao, cuốn đi càng lúc càng xa. Cỗ xe vẫn bay về phía trước, ngang tầm mặt trời.
Run lẩy bẩy, vẫn chưa tin mình đã thoát ra khỏi sự tấn công kinh hoàng,
Duy đưa bàn tay lên gần mặt. 1 vài con rắn bị bứt ra khỏi da đầu Kiara,
vẫn bám vào giữa các kẽ ngón. Cậu vẩy mạnh. Chúng bay vào khoảng ko, tan biến. Duy lật sấp người. Từ ô cửa, cánh tay Ghi vươn ra, chờ cậu nắm
lấy.

Cỗ xe đang hạ dần độ cao và giảm tốc. 2 người bạn nằm bẹp
trên nóc xe. Phía dưới họ, duy nhất 1 loại địa hình bằng phẳng, trắng
lóa, trải dài bất tận. Chỉ đôi khi mới nhấp nhô vài vạt đồi lài thấp. Dù ko nói với nhau câu nào, nhưng cả Ghi và Duy đều thầm hiểu họ đang bay
trên sa mạc. Điều đó cũng có nghĩa họ đang ở rất gần xứ sở của những
lăng tẩm và các Pharaon. Bỗng, từ phía xa tắp bên dưới, hiện ra 1 dải
sáng lấp lánh. Dòng sông! Duy thốt lên. Cậu nhìn qua Ghi, quyết định rất nhanh: “Khi cái xe này bay qua đó, 2 đứa mình sẽ cùng nhảy xuống sông,
nhé!”. Ko đòi hỏi giải thích. Ghi gật đầu quả quyết: “Đồng ý!”.

Cú rơi tự do dài, dài mãi, ngỡ như bất tận. Gió thốc vào bụng, vào cánh
tay, vào khoang miệng và ống tai 2 người bạn, như muốn xé toạc họ ra
thành ngàn mảnh vụn. Giống như các mẩu ghép hình đồ chơi bằng gỗ, dưới
áp lực ko khí, những khớp xương đang bị nới lỏng, đau điếng. Chỗ bấu víu duy nhất chính là 2 bàn tay nắm chặt nhau. Mặt sông lúc ngay dưới họ,
lúc lại chệch về 1 bên. Nếu rơi xuống cát, có lẽ cả 2 tan xác mất, các
phỏng đoán cuồng loạn trong đầu Duy. Cậu luồn ngón tay vào túi áo, toan
tìm sự trợ giúp của hộp phấn ma thuật. Nhưng nó mắc kẹt trong lớp vải
nilon xột xoạt, dính sát vào thân thể, ko cách nào rút ra được. Trong 1
tích tắc, bàn tay Ghi bỗng dưng sắp tuột ra. Duy hoảng hốt, xoay người,
quờ cánh tay còn lại ôm chặt quanh lưng bạn. Khi ôm nhau như thế, lực
cản ko khí tăng lên. Tai Duy nghe rõ tiếng tim Ghi đập thình thịch trong lồng ngực. Họ rơi xuống nhanh hơn. Chỉ còn cách mặt đất chưa đầy 100m.
Thật may mắn, phía dưới họ đang là mặt nước trải rộng. Duy hét vào tai
ghi: “Buông nhau ra. Tự bơi. Được ko?”. “Được!”- Gió thổi bạt lời đáp.
Khoảng cách thu ngắn, chỉ còn chưa đầy 20m. Họ tách khỏi nhau như 2 nửa
của 1 đầu đạn. Đúng lúc ấy, Duy thấy mình lao thẳng xuống mặt nước.

Dường như Duy đã rơi xuống tận đáy sông. Cậu ngất đi vài giây. Nước ộc vào
phổi. Nặng trĩu. Ngộp thở. Bản năng sinh tồn trỗi dậy. Duy vung 2 cái
tay, đẩy mạnh chân. Cậu nổi dần lên trên, nơi ánh nắng chói sáng khiến
lớp nước ấm áp hơn hẳn. Ko thấy Ghi đâu. Mở căng mắt trong làn nước vẩn
đục phù sa hoàng thổ, cậu tìm kiếm. Vô vọng. Có lẽ cô ấy rơi ngay gần
bờ, giờ đây đã bò lên cạn rồi, Duy tự nhủ. Hãy tự cứu mình


Insane