Nhắm Mắt Lại, Nói Yêu Anh Đi

Nhắm Mắt Lại, Nói Yêu Anh Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324725

Bình chọn: 7.00/10/472 lượt.

Sau khi tiễn Mạnh Huy xong, cô lại ngồi thẫn thờ trên mặt sàn.

Bây giờ cô thất nghiệp rồi, làm sao đủ tiền để trả các khoản đây. Tiền thuốc, tiền vật lí trị liệu của mẹ, tiền học của Nam Khải, đống tiền trong tài khoản tiết kiệm của cô cũng đủ dùng trong vài tháng, nhưng mà không còn dư để thuê nhà nữa.

Về nhà sao? Không được, cô nhất định không để mẹ biết, làm vậy mẹ sẽ lo lắng.

Nại Nam Hy vò đầu. Hoá ra làm người lại khó sống hơn làm ‘phế thải’. (Xem chương 7)

Vô gia cư thì vô gia cư.

Cô xách túi lên, quyết định không thể ngồi ở nhà than vãn như thế này được nữa.

Bar Đạo Dương nằm ở một góc phố nhỏ, chìm giữa hàng loạt các cửa hàng cà phê phong cách.

Đó là một không gian tương đối hẹp, được thắp sáng bởi những tia đèn xanh, đỏ lập loè. Tiếng nhạc vang lên nhẹ nhàng nhưng ám muội. Những người ở đây, không phải dân chơi thì là kẻ nghiện rượu, không phải thì lại là kẻ cảm thấy vô vị đi tìm thứ mới lạ, nhưng phổ biến nhất, vẫn là những kẻ buồn bã ưu sầu giống như cô.

Nại Nam Hy gọi một ly Champagne, vừa thưởng thức vừa miên man suy nghĩ.

Thế giới này không có luân lí, thế giới này chẳng trong sạch và hào nhoáng như vẻ ngoài của nó. Nại Nam Hy cười chế giễu.

Cảm giác khi phát hiện, thứ mình sùng bái hoá ra là giả tạo, kiểu như niềm tin tưởng bị phá tan nát, khiến cho con tim đau đớn, ngợp thở và ngay lập tức chỉ muốn chuốc say chính mình, để chất cồn chi phối con người và lấp đầy sự thất vọng ghê gớm kia.

Uống đến ly thứ n, hai mắt cô tối lại, đầu óc quay cuồng, cả thế giới trong đầu Nại Nam Hy bống chốc chao đảo. Một cơn buồn nôn đẩy tiếng nấc ra khỏi cổ họng cô.

Nại Nam Hy nằm bò ra trên quầy bar, tay mân mê cái ly rỗng.

- Xin chào người đẹp, có thể ngồi cùng được không?

Một gã bơm rượu nhếch nhác nào đó ngồi xuống cạnh cô, đôi mắt hắn trong bóng tối, nhờ vào những tia sáng mờ mịt, trở nên sắc lẹm như mắt dã thú.

- Tôi tên là Tâm Đường. Chào người đẹp.

Hắn một câu người đẹp, hai câu người đẹp, dạ dày Nại Nam Hy nhộn lên. Thật buồn nôn.

Chút ý thức cuối cùng còn sót lại đã điều khiển ‘nữ bạo chúa’ trong cô.

- Cút, đường muối gì thì cũng cút cho tôi.

Cô khua tay, chẳng may đập bốp vào mặt tên đó. Hắn trừng mắt gào lên.

- Con đàn bà này.

Tên bợm rượu hung hăng vung tay định tát Nại Nam Hy.

Một cánh tay rắn chắc giữ chặt tay hắn.

Anh mặc một chiếc áo thun màu cà phê và một chiếc quần thể thao màu đen, mái tóc ngắn bị ánh đèn màu đỏ chiếu vào, mị hoặc vô cùng. Anh nở một nụ cười.

- Thật xin lỗi, cô ấy uống quá chén.

Anh rút một tập tiền đưa cho gã bợm rượu, hắn lầm bầm vài câu rồi hớn hở bỏ đi.

Nam Tư Thiên nhìn cái cô gái trước mặt. Áo sơ mi xộc xệch, khuôn mặt trắng mịn của cô như bị phủ một lớp phấn hồng, bộ dạng hư hỏng quyến rũ.

Anh tự tát vào trí tưởng tượng của mình mấy cái rồi giúp cô thanh toán tiền, đưa cô về.

Đứng trước biển báo “thang máy hỏng”, mắt Nam Tư Thiên giật giật.

Anh nhìn đoạn cầu thang dài lê thê, rồi lại nhìn cô gái say xỉn trong lòng mình.

- Khốn thật.

Buông một tiếng rủa, anh cắn răng, bất đắc dĩ cõng cô lên lưng.

Một bậc, hai bậc, ba bậc… đó là lúc thời gian trôi chậm nhất trong quãng thời gian nửa đời người của Nam Tư Thiên. Cả người anh nhễ nhại mồ hôi, cõng trên lưng một cô gái không yên phận cứ giãy qua giãy lại, còn lẩm bẩm chửi rủa nữa.

Điều làm anh khó chịu hơn cả chính là, nơi nào đó mềm mại của cái ‘bao thịt’ kia, cứ không ngừng ma sát lưng anh.

Nam Tư Thiên vắt kiệt trí óc để khỏi nghĩ lung tung, tập trung cõng Nại Nam Hy.

.

.

.

Anh nhìn lại đoạn cầu thang mình vừa đi qua, cảm thấy bản thân nhất định là ăn tiên đơn rồi.

Chân anh run rẩy, cả người đầm đìa mồ hôi, tim đập bất chấp cả nhịp điệu. Còn cô gái kia thì sao? Đợi đến khi anh đã leo hết hai mươi ba tầng cầu thang thì mới thôi quậy phá.

Hai mươi ba tầng cầu thang?

Hai mươi ba tầng cầu thang?



Nam Tư Thiên cau mày nhìn vết bẩn trên áo mình. Cái cô hàng xóm kia, anh đã đưa cô vào nhà, cho nằm trên giường rộng rãi thoải mái, lại tốt bụng giúp cô tháo giày, còn cô thì quậy tới quậy lui, đạp bẩn hết áo anh. Đúng là làm ơn mắc oán mà.

Chật vật mãi, cuối cùng anh cũng áp đảo được con ma men đang giãy giụa Nại Nam Hy, tháo phăng đôi Nike màu chanh ra khỏi chân cô, đáp xuống một góc trên sàn nhà.

Nhìn lại thân thể vặn vẹo của Nại Nam Hy, quần áo nhăn nhúm, hai cúc áo bị tuột ra, nội y màu đen ẩn hiện, một cái bộ dạng mê người như vậy, Nam Tư Thiên hô hấp trở nên tắc nghẽn, cuối cùng dùng tay tát vào mặt mình một cái thật đau, rồi giúp cô kéo chăn lên, sau đó lập tức đi ra phòng khách.

Ánh trăng hắt vào căn phòng màu xám lạnh, quyện lại với ánh sáng màu trắng của đèn tường tạo lên một chùm ánh sáng lấp lánh, trong suốt. Tr


Insane