XtGem Forum catalog
Nếu Em Ở Đây

Nếu Em Ở Đây

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324643

Bình chọn: 7.00/10/464 lượt.

đầy thú bông. ack.. tôi ko thích mấy cái đó.

“trò này dễ ợt, tôi gắp cho Yên 1 con nhé?”

“thôi, ko thích.”

“lãng mạn như phim mà ko thích”

“-___- ko thích”

tôi cầm 5 xu và suy nghĩ xem nên chơi gì cho hết, ko lẽ quay lại chơi đập quỉ? T__T

“eh, chụp hình đi – 3 xu thôi kìa”

“hình Hàn Quốc hả?”

tôi còn chưa đồng ý, Thắng đã lôi tôi vô cái buồng đó, màn hình vi tính nhảy chữ tiếng Hàn um sùm..

Thắng giựt mấy đồng xu của tôi cho vào máy và bấm liên tục.

“1-2-3, cười nào”

tạch..

tấm đầu tiên nhìn mặt tôi như mất sổ gạo. bởi tôi chưa kịp cười thì anh ta đã bấm nút rồi. tôi nằng nặc đòi chụp lại…

tấm thứ 2, tôi cười rất tươi…hehe. tấm thứ 3, Thắng tự chụp hắn 1 mình với cái mặt nhìn chảnh hết biết.

còn tấm cuối..

“hay chụp chung đi.”

“có phải bồ bịch đâu mà chụp chung T__T”

“bạn bè cũng được dzị, chị hai.”

nói rồi Thắng ghé đầu sát đầu tôi, vì cái màn hình vốn bé xíu, lại thêm cái khung chim thú che mất 1 phần. tôi hơi thấy miễn cưỡng, nhưng chẳng lẽ lại bỏ chạy ra.. nên cũng cố cười mím chi.

Thắng lấy cây kéo để sẵn cắt ra làm 4, đưa tôi cả 3 tấm hình 2 tấm tôi chụp riêng và 1 tấm của anh ta, còn tấm chụp chung thì hắn giữ.

“anh đưa hình anh cho tôi làm gì trời?”

“ko biết làm gì hả? đưa điện thoại đây”

“thôi, để anh dán lên đó chứ gì?”

“hehe… sao biết hay vậy?!^–^”

tôi nhét trả tấm hình của Thắng vào túi áo anh ta, vì nếu tôi mà giữ thì tôi sẽ…bỏ lạc mất.. T___T

“còn 2 xu làm gì hen.”

“ăn kem đi”

chỗ máy kem có 1 cô gái đang đứng có đề bảng giá 1 xu/1 cây..vừa đủ 2 cây kem tươi.

trong lúc đứng mút kem, Thắng cứ săm soi tấm hình của chúng tôi, đến độ cô gái bán kem phải nghía đầu sang nhìn, rồi nhận xét 1 cách chân thật..

“anh chị đẹp đôi quá.”

tôi lập tức sặc…kem còn Thắng cũng tỏ ra hơi bất ngờ với lời bình phẩm nhưng rồi ngay sau đó mặt hắn trở nên tự hào vô cùng. lẽ ra tôi định đính chính, nhưng thấy Thắng hạnh phúc như vậy, tôi quyết định im lặng.

“cảm ơn nhưng chúng tôi ko phải tình nhân. bạn bè thôi..”

lời Thắng khiến tôi hết sức ngạc nhiên, vì tôi cứ nghĩ Thắng sẽ lợi dụng lúc tôi ko phản kháng mà ba hoa luôn..nhưng thực tế lại khác hẳn.

cô gái bán kem mỉm cười có vẻ ko tin, nhưng kèm theo nụ cười đó, tôi thấy trong mắt cô ấy nét gì như là ngưỡng mộ.. ngưỡng mộ Thắng? ngưỡng mộ tôi? hay ngưỡng mộ chúng tôi?

“rồi 2 người sẽ yêu nhau thôi. hihi”

tôi tự dưng đỏ mặt, và bộ mặt xấu hổ đó lọt hết vào mắt Thắng, cả cô gái ấy nữa.. họ cùng nhìn tôi cười khúc khích. trời ạh, tôi có…yêu anh ta đâu. mà hình như cái vẻ của tôi lúc này nó lại giống như đang yêu ấy"

sau khi xem xong bộ phim Mr Bean và cười ngả nghiêng, tôi và Thắng về tới nhà trọ khoảng hơn 10h khuya. chúng tôi gặp Khải và Vân cũng vừa dắt xe vào cổng.

“2 người đi vui ko?”

tôi mở miệng vừa hỏi, mặt Vân như chỉ chờ có thế, tay trái nó quàng qua tay phải của Khải, đáp 1 cách hạnh phúc.

“từ nay chúng em là 1 cặp đấy, hihi”

tai tôi lùng bùng, mặt tôi bỗng lạnh ngắt, Khải vẫn im lặng ko phản
đối, ko thừa nhận, đôi mắt anh dường như chỉ nhìn 1 hướng khác.

tôi ko đủ tỉnh táo để biết đó là hướng nào, chỉ nghe trong lòng có cái gì đó tan vỡ..mọi vui vẻ tích cóp từ sáng bỗng chốc biến mất.

“còn 2 người? vui chứ? có…thành 1 cặp luôn hung, hehe”

Vân hỏi kiểu lí lắc, vừa thăm dò vừa chọc ghẹo, nó ko hiểu nó ko nên như thế lúc này. tôi gượng cười.

“vui..”

“Yên mệt, 2 cô về phòng trước đi.”

Thắng đi tới và nói như 1 kẻ nắm quyền trong bọn, ack ack. mà tôi cũng mệt thật…và thực sự muốn về phòng ngay. do đó, tôi đi ngay về phía cầu thang sau câu nói của Thắng. Vân còn chần chừ gì đó rồi nó cũng chịu buông Khải ra, theo tôi lên phòng.

..

tôi vờ ngủ để Vân ko túm tôi mà kể lể chuyện nó đi với Khải thế nào, cũng để tránh bị nó hỏi chuyến Parkson Games của tôi và Thắng. nhưng thực tế tôi thức suốt đêm.. nghĩ đủ thứ..về Khải, về tôi, về Vân, về Thắng..chúng tôi đã gặp nhau, đã quen nhau, và bây giờ họ…yêu nhau.

tôi…buồn quá. có thể gọi là thất tình ko nhỉ? tôi nghĩ tình cảm của tôi dành cho KHải ko phải tình yêu, nhưng tôi quý anh và thích anh nhiều.

chẳng biết vì cái gì..

có lẽ vì giọng nói giống như ba, và cái cách anh hay cười bí hiểm trước tôi, cái cách anh lặng lẽ trong mọi câu chuyện. và cả cái cách anh chăm sóc Vân nữa. 2h khuya. Vân cũng đã say giấc, gương mặt nó ngời ngời ngay cả trong khi ngủ. chắc nó đang có 1 giấc mơ đẹp..

tít tít.

ack..tôi giật thót mình, cứ sợ đánh thức con bé. ai nhắn giờ này trời ạh?

‘đi chơi vui ko?’

sư huynh. đại sư huynh ơi là đại sư huynh. anh có cần đợi tới khuya lơ khuya lắc như thế này để hỏi tôi như vậy ko? may mà Vân vẫn đang ngủ rất ngon..