Ring ring
Nếu Bỗng Ta Chạm Nhau

Nếu Bỗng Ta Chạm Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 328814

Bình chọn: 9.5.00/10/881 lượt.

g cấp cứu. Đây là lần thứ hai hắn phải
đưa nó đi cấp cứu rồi. Thật là…

Sau 30p, cửa phòng cấp cứu bật mở, nó được đẩy ra. Cả hai nhanh chóng lại gần, hắn cất tiếng hỏi:

- Bác sĩ! Cô ấy sao rồi?

- Cô ấy là do quá xúc động mà dẫn tới hôn mê. Bây giờ không sao rồi,
có thể sáng mai cô ấy sẽ tỉnh lại._người bác sĩ trẻ đẩy lại gọng kính
rồi nói với hắn.

- Cảm ơn bác sĩ.

- Đó là trách nhiệm của chúng tôi.

- Vâng. Tôi muốn chuyển cô ấy tới phòng VIP.

- Được._người bác sĩ gật đầu rồi quay qua cô y tá bên cạnh. – Cô đưa bệnh nhân vào phòng đi. Tôi đi trước.

- Vâng._cô y tá gật đầu rồi quay người định đẩy xe đi.

Hắn đỡ lấy đầu xe rồi nói với cô y tá:

- Cô dẫn đường đi!

- Được! Mời anh theo tôi!

Hắn vừa định bước đi thì Chanyeol cũng nắm lấy đầu giường:

- Tôi có thể tự mình đẩy._hắn buông mấy chữ đơn giản.

- Tôi cũng muốn đẩy!_Chanyeol ngang nghạnh.

- Hai người nhanh lên._cô y tá không chịu được mà giục.

- Tôi đẩy!_hắn gạt tay anh.

- Tôi sẽ làm._Chanyeol bám chặt đầu giường.

- Hai người tránh ra. Tôi sẽ đẩy._cô y tá phát bực tiến tới gạt tay hai người.

Chanyeol và hắn đành tránh sang bên cạnh để cô y tá đẩy. Hai người
cao ngang nhau, mặt lạnh như tiền đi bên cạnh hộ tống khiến không khí
hắc ám bao trùm làm cô y tá phát run.

- Tới rồi! Phòng số 10! Làm phiền hai người mở cửa giúp tôi!

Không ai nói với ai câu nào, cả hai cùng tiến tới mở cửa, mỗi người một bên mở rộng cánh cửa.

Cô y tá đẩy nó vào, kê gối xong đắp chăn cho nó rồi dặn dò hai người:

- Nếu cô ấy có chuyện gì thì phải gọi chúng tôi ngay đấy.

- Tôi biết rồi. Cảm ơn cô!_hắn trả lời.

- Được. Vậy tôi ra ngoài trước.

Cô y tá xoay người ra ngoài. Chanyeol cùng hắn mỗi người một bên ngồi nhìn chằm chằm vào nó. Bên ngoài trời bắt đầu mưa, tiếng mưa đập vào
cửa kính lộp độp, trong phòng tiếng đồng hồ “tích tắc, tích tắc” nặng nề đếm thời gian trôi.

Thật lâu sau đó, Chanyeol mới mở miệng:

- Tôi có chuyện muốn nói với cậu, chúng ta ra ngoài nói chuyện.

Hắn ngạc nhiên mở to mắt nhìn anh. Anh ta biết tiếng việt sao?

- Không cần nhìn tôi như thế! Mẹ tôi là người Việt. Bây giờ đi được chưa?

- Được!

Hắn kéo chăn lên cho nó rồi cùng Chanyeol ra ngoài. Hai người đứng
ngoài hành lang nhìn mưa đập vào khung kính, ánh đèn bệnh viện chiếu lên tường trắng lạnh lùng, đêm càng thêm tĩnh mịch.

- Anh muốn nói gì?_hắn không kiên nhẫn mà lên tiếng trước.

- Có vẻ như Yuri đã nhớ lại được mọi chuyện. Tôi muốn cùng cậu cạnh tranh công bằng.

- Được! Tôi chấp nhận!

- Vậy thì tốt. Chờ khi nào Yuri khỏe lại chúng ta sẽ cùng cầu hôn cô
ấy. Cô ấy nhận lời ai thì người kia phải tự động rút lui, không được giở thủ đoạn tranh đoạt.

- Được! Quân tử nhất ngôn!_hắn chìa tay ra.

- Quân tử nhất ngôn!_Chanyeol nắm lấy tay hắn.

Hai người nhìn nhau rồi cùng lúc siết chặt lực tay. Trong ánh sáng
trắng của bóng đèn trên cao, bóng hai người con trai đổ xuống tỏa ra sự
kiên quyết khó tả. Hai người nắm tay nhau thật lâu rồi cùng lúc buông
ra. Không ai nói với ai câu nào cùng quay lại phòng bệnh của nó.

Khung cảnh cũ tiếp tục diễn ra. Hai người hai bên ngồi nhìn nó đang nhợt nhạt nằm trên giường.

Hắn nhìn nó lòng không khỏi nhói lên. Trông nó tiều tụy nằm trên
giường này không khác 6 năm trước là bao. Hắn ngồi đó mông lung mà nghĩ
đến chuyện sau này. Nó vẫn vậy, vẫn là người hắn yêu nhất nhưng có khi
nào tình cảm của hắn không so được với tình cảm của người kia. Họ đã bên nhau năm năm. Năm năm, một thời gian không dài nhưng đủ khiến nhiều thứ thay đổi. Có khi nào tình cảm của nó cũng đã thay đổi? Có điều gì có
thể chắc chắn nó sẽ chọn hắn mà không phải Chanyeol?

Chanyeol ngồi im lặng. Tình cảm của hai người không phải anh không
thấy. Nhưng nếu bảo anh buông tay nó anh lại không cam lòng. Vậy thì cứ
để nó quyết định đi. Dù gì cũng là anh đã cố hết sức mình.

Dưới ánh sáng trắng, hai người đàn ông ngồi trầm ngâm bên giường bệnh, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng.

….

Ánh nắng sớm mai len lỏi chiếu vào phòng bệnh qua ô cửa kính sát đất. Cơn mưa hôm qua đã gột sạch mọi thứ. Mấy bông hoa ngoài kia đẫm nước
vươn lên trong nắng lung linh, trời ít mây khiến mặt trời càng được
thoải mái mà chiếu sáng.

Mi mắt nó khẽ rung, nó nặng nề mở mắt, lại là tường trắng. Lại bệnh
viện sao? Nó có nên tự phong nó là người có duyên nhất với bệnh viện
không nhỉ? Ba lần vào bệnh viện thì hai lần bị thương nặng, một lần là
do hắn đưa vào, một lần là Chanyeol đưa vào, lần này là cả hai. Có phải
nó nên tự hào về trình độ cưa trai của mình không nhỉ? Nó tự cười rồi
nặng nhọc nhích người dậy đưa mắt nhìn quanh. Trong căn phòng chỉ có
mình hắn đang gục bên giường nó mà ngủ. Hắn đang ở thật gần. Khuôn mặt
này nó đã từng nghĩ sẽ nhớ suốt