không còn bị ép sát nữa nhưng vẫn còn bị bám đuôi phía sau. Bên cạnh Gia Hưng, Hà Trang đã tìm được điện thoại. Cậu có thể dễ dàng nghe được giọng nói lo lắng ở đầu dây bên kia.
_ Trang. Con đang ở đâu?
Hà Trang chỉnh lại tư thế ngồi rồi trả lời.
_ Con bị người ta đuổi theo để diệt khẩu. Hiện giờ đang ở đoạn La Ngà Đồng Nai. Cậu ấy vẫn đang tìm cách cắt đuôi bọn họ. Con ổn. Ba đừng lo. Mau cứu Junie trước đã.
Gia Hưng vẫn đang điều khiển xe nhưng lại nói lớn, cố tình để cho đầu dây bên kia nghe rõ.
_ Cháu chào bác. Cháu là Gia Hưng. Bạn của Hà Trang. Bác yên tâm. Cháu sẽ bảo vệ bạn ấy bằng mọi giá.
Hà Trang ngạc nhiên quay sang nhìn Gia Hưng. Lòng cô như có một dòng nước ấm áp chảy qua, có chút gì đó như là rung động, cảm kích. "Cháu sẽ bảo vệ Lời nói của Simon qua điện thoại cô nghe không rõ nữa.
_ Được rồi. Con nói với cậu bạn của con là ba giao con cho cậu ấy. Năm phút sau sẽ có người ứng cứu. Kêu cậu ấy cố gắng thêm một lát nữa.
Tốc độ của xe rất nhanh. Chỉ với vài phút bọn họ đã đến địa phận tỉnh Lâm Đồng. Chiếc xe đang chuẩn bị di chuyển lên đèo. Tâm trạng Gia Hưng bỗng dưng trở nên căng thẳng. Tay cậu siết chặt vô lăng đầy lo lắng.
Gia Hưng vừa biết lái xe chưa được bao lâu. Hôm nay điều khiển xe với tốc độ cao như vậy cậu đã là kì tích. Bây giờ di chuyển qua đèo, cậu chưa thử sức bao giờ, hơn nữa lại còn lái xe trong áp lực. Cậu sợ rằng với sơ suất của mình sẽ khiến cả hai mất mạng.
Cảm nhận được sự lạnh lẽo quen thuộc ở lòng bàn tay, Gia Hưng ngạc nhiên nhìn lên Hà Trang. Ánh mắt bất an an của cậu bắt gặp sự kiên định và tin tưởng kia khiến cậu ngơ ngẩn một lúc.
_ Tôi tin cậu.
Ba chữ là đủ. Chỉ với ba chữ đã giúp Gia Hưng lấy lại sự tự tin vốn có của cậu.
Gia Hưng không cần gì hơn. Cậu chỉ cần Hà Trang tin tưởng mình. Chỉ cần cô tin, là đủ.
...
Trong đêm tôi, chiếc Audi màu cam từ từ tiến lên đèo. Ban đầu Gia Hưng điều khiển xe với tốc độ khá chậm để tập quen dần với con đường nhỏ hẹp uốn quanh vách núi. Cậu bám sát vách đá để hạn chế khả năng va chạm với xe ở chiều ngược lại khi không thể nhìn thấy được phía bên kia. Đồng thời bật đèn pha thật sáng để cho những chiếc xe đối diện dễ dàng nhìn thấy.
Gia Hưng nhìn thấy chiếc xe màu đen quen thuộc không biết từ bao giờ đã đuổi gần đến nơi liền làm liều đột ngột tăng tốc. Chiếc xe vẫn bám sát vách đá mà tiến về phía trước. Tình hình không được khả quan lắm, dù cho khoảng cách giữa hai xa đã được dãn ra không ít nhưng lại có biến cố xảy ra.
Bỗng nhiên ở làn đường bên cạnh, một chiếc xe khách bất ngờ lao xuống. Gia Hưng bị bất ngờ không kịp xử lí tình huống, cậu liền cho xe lách sang một bên để né sự va chạm nhưng lại vô tình khiến một bánh xe trượt xuống vách đá. Cậu giật mình thắng gấp, cố gắng đạp ga cho chiếc xe vọt lên nhung mọi nỗ lực đều vô ích. Lúc này cậu chỉ có thể giữ cho xe không trượt trên xuống chứ không thể nào thoát lên được.
Tim Gia Hưng đập thình thịch, nguy hiểm cận kề. Cậu nhìn sang Hà Trang đang ngồi bên cạnh. Thoạt đầu tim cô như dừng đập khi biết bánh xe bị trượt khỏi đường. Nhưng nhận ra sự tồn tại của Gia Hưng bên cạnh, sự sợ hại dần dần tan biến. Cô tin tưởng cậu, một niềm tin tuyệt đối. Bên cạnh cậu, cô cảm thấy yên tâm lạ thường. Bỗng nhiên Hà Trang nhớ lại một ngày nào đó cũng khá lâu rồi, người con trai này từng ôm cô vào lòng và nói rằng:"Dù có chuyện gì xảy ra, vẫn sẽ có tôi chống đỡ cho cậu." Cậu ta đã trấn an cảm xúc của cô như thế. Và cô đã tin vào những gì cậu nói. Lúc đó như thế, bây giờ cũng vậy.
_ Cậu sợ không?
_ Sợ.
Hà Trang thẳng thừng trả lời khiến cảm giác tội lỗi của Gia Hưng dâng trào mãnh liệt. Đúng thế, là vì cậu. Là vì sự bất cẩn của cậu đã đẩy cả hai vào hoàn cảnh nguy hiểm như thế này.
_ Nhưng vì tin tưởng cậu nên không sợ nữa. Ở bên cậu tôi cảm thấy rất an toàn.
Hà Trang giải thích. Gia Hưng nghe được những lời này trong lòng vô cùng ấm áp. Có thể mang lại cảm giác an toàn cho cô, như thế cậu đã mãn nguyện lắm rồi.
Quay sang nhìn Hà Trang bằng ánh mắt cảm kích, tâm trạng Gia Hưng dần dần ổn định. Cậu tiếp tục đạp ga, bánh xe quay nhanh, nhưng chỉ trượt trên rìa vực, không thể nào lên được đường nhựa phía trên.
Gia Hưng hít một hơi thật sâu, rồi trả tốc độ về lại mức 0. Ngay lúc chiếc xe vừa trượt, Gia Hưng tăng tốc độ lên mức tối đa rồi đạp mạnh chân ga để cho xe vọt lên rồi xoay vô lăng cho xe trượt qua một bên không bị đâm vào vách núi rồi tiếp tục điều khiển cho xe chạy về phía trước. Ngay phía sau bọn họ, chiếc xe hơi màu đen đuổi theo bọn họ khi nãy không biết vì sao bị lạc tay lại rơi thẳng xuống vực. Nhìn cảnh tượng đó cả Gia Hưng lẫn Hà Trang đều lạnh sống lưng. Cảm thấy rợn người.
Nhìn qua gương chiếu hậu, Hà Trang nhìn thấy một chiếc xe hơi cũ bị đâm nát đầu xe. Nhìn thoáng qua hiệu xe, cô dễ dàng đoán được là người Simon đã gửi đến. Nhưng giải quyết vấn đề bằng cá