ì xảy ra thì cô sẽ vẫn yêu, vẫn nhớ.
Dương Vi vùi đầu vào ngực của Hải Anh khóc nức nở. Cảm giác an toàn này đã bao lâu rồi cô chưa cảm nhận được. Đến lúc này cô mới hiểu rõ, mình nhớ Hải Anh đến bao nhiêu, không muốn rời xa hắn đến mức nào.
Hải Anh vòng tay qua eo Dương Vi giữ cô thật chặt trong lòng. Cảm giác này, hôm nay hắn lại có thể tìm thấy trong lúc tỉnh, nhưng lại chân thật và ấm áp hơn gấp trăm lần trong men say. Niềm tin của hắn cuối cùng đã được đền đáp. Hắn đã tin rằng cô vẫn còn sống. Những tháng ngày chờ đợi, tìm kiếm cô trong tiềm thức và những cơn say cuối cùng cũng được đền đáp. Giờ đây người con gái mà hắn trông chờ, người con gái mà hắn vẫn luôn yêu từ quá khứ cho đến hiện tại rồi tương lai đang ở trong lòng hắn, cùng hắn rơi lệ, cùng hắn trải qua những phút giây này.
_ Anh nhớ em.
Trùng phùng, đó là hạnh phúc, là hồi hộp xem lẫn bất an và sợ hãi.
...
Bên trong phòng ăn bây giờ là một bầu không khí kì lạ. Đối lập với sự ngọt ngào, hạnh phúc của Hải Anh và Dương Vi thì Lạc Dương đang khó khăn nuốt thức ăn nghẹn đắng. Cảm giác chua xót đau đớn tràn ngập trong anh. Một tình yêu đơn phương thầm lặng kéo dài ròng rã suốt 2 năm trời liền biến mất ngay trước mắt mà anh không thể nào níu giữ. Có lẽ một trong những quyết định sai lầm nhất trong cuộc đời Lạc Dương là đã mời Hải Anh về nhà mình, để bọn họ gặp lại nhau. Là tự anh đẩy cô ra khỏi mình, là lỗi của anh.
Không ảm đạm như em trai mình, thái độ của Lạc Băng vô cùng niềm nở và vui vẻ. Cô liên tục hỏi thăm Hải Anh và Dương Vi về cuộc sống lúc trước ở Việt Nam với toàn bộ sự hiếu kì của mình.
_ Ra vậy, là hai người đã cùng nhau vào sinh ra tử rất nhiều lần nhưng cuối cùng là do Hoàng Vi chủ động rời đi trước sao? - Lạc Băng thống nhất lại toàn bộ những gì mình vừa được nghe.
_ Em bị ép. Đêm đó trước khi đi em đã nghĩ rằng đã chết rồi. Không còn được gặp anh ấy nữa. Rất may là gặp được chị.
Nhắc tới đoạn này, ở dưới bàn Hải Anh liền siết chặt tay Dương Vi. Chuyện này, hắn vẫn không thể nào hết giận.
_ Em nhớ lại được mọi chuyện là tốt rồi. Vậy khi nào em tính về lại Việt Nam?
_ Có lẽ là chiều mai. Tại vì em cũng kí hợp đồng xong rồi. Ở Việt Nam, có rất nhiều người nhớ cô ấy.
Lần này Hải Anh giành trả lời. Lạc Dương nghe thế tâm trạng còn tệ hơn trước rất nhiều lần. Chẳng lẽ chưa đầy một ngày nữa anh sẽ không nhìn thấy cô nữa sao? Mọi việ diễn ra quá nhanh, anh vẫn không thích nghi được.
_ Em đi nhanh vậy sao? Vậy sau này nếu rảnh sang Trung Quốc thăm chị nhé.
Khóe mắt Lạc Băng ươn ướt, sống cùng nhau 2 năm. Bây giờ đã đến lúc chia tay, cô không kiềm được nước mắt.
...
Đêm đến, Hải Anh chính thức mang toàn bộ hành lí của mình sang phòng Dương Vi. Sau hai năm xa cách, bây giờ từng giây phút ngắn ngủi đều vô cùng quý giá.
Dương Vi nằm cạnh hắn nhìn ra bầu trời ngoài cửa sổ trong lòng bỗng nhiên nhớ lại lần cuối cùng bọn họ gặp nhau. Hải Anh nhìn cô ngẩn ngơ liền kéo cô quay sang phía mình.
_ Không được ngắm sao nữa. Lần cuối cùng ngắm sao cùng nhau thì sáng hôm sau liền không nhìn thấy em.
Hiểu được sự khó chịu này của Hải Anh, Dương Vi cũng rời mắt khỏi bầu trời mà quay sang nhìn hắn.
Bỗng dưng điện thoại của hắn khẽ rung, Hải Anh nhìn tên người gọi rồi nghe máy.
_ Dạ, ba.
_ Con thế nào rồi?
_ Con kí xong hợp đồng rồi nhưng muốn xin ba khoảng một tuần nữa mới về Việt Nam.
_ Con đi đâu xả stress cũng tốt. Nhưng đừng uống rượu nữa.
_ Dạ, con nhớ rồi.
_ Đi ngủ đi.
_ Dạ. Chào ba.
Hải Anh đặt điện thoại lên bàn rồi tiếp tục ôm Dương Vi. Thấy cả người cô bất động, hắn lo lắng hỏi.
_ Em sao vậy?
Dương Vi ngẩng lên nhìn hắn. Ánh mắt đầy đau lòng và trách mắng.
_ Anh uống rượu sao?
_ Một chút cho dễ ngủ thôi.
_ Từ giờ không được uống nữa.
_ Ừ. Không uống nữa.
Hải Anh xoa đầu Dương Vi, để cô gối đầu lên cánh tay mình, tay ôm hờ qua eo cô.
_ Ngủ ngon.
Như lần ở trong nhà kho lúc nhỏ và lúc ở trong rừng ngày trước, Hải Anh hôn Dương Vi trước khi đi ngủ. Cô không nói gì, chỉ hơi mỉm cười rồi dựa vào người hắn nhẹ nhàng nhắm mắt. Cả hai chìm vào giấc ngủ bình yên hiếm hoi của mình.
...
_ Em định nhìn đến bao giờ?
Lạc Băng vỗ vai Lạc Dương, đánh thức em trai của mình ra khỏi trạng thái mơ màng. Cô kéo anh ra xa khỏi khu vực phòng ngủ của Dương Vi rồi mới bắt đầu nói chuyện.
_ Dũng cảm yêu. Dũng cảm thừa nhận. Dù cho kết quả như thế nào em cũng nên nói ra tình cảm thật sự của mình để sau này không phải hối hận.
...
Hải Anh ngồi ngoài xe taxi mà lòng bứt rứt không yên. Hắn cảm thấy mình là người đàn ông xui xẻo nhất trên đời. Lúc đầu thì chúc cho tình địch của mình tỏ tình thành công với người mình yêu. Bây giờ lại phải giả vờ như không để ý khi chờ Lạc Dương tạm biệt Dương