Luôn Bên Em( Người Con Gái Nắm Giữ Trái Tim Của Những Con Quỷ)

Luôn Bên Em( Người Con Gái Nắm Giữ Trái Tim Của Những Con Quỷ)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324241

Bình chọn: 10.00/10/424 lượt.

à mắt em đang đỏ hoe không?là con gái thì có thể khoác nếu muốn nhưng khóc nhiều thì cũng không tốt đâu. Sẽ xấu đấy!”

Anh ta vừa nói vừa buông ánh nhìn theo những chiếc là ngoài kia, mặc dù vậy nhưng tôi cũng biết được là anh ta đang nói chuyện với mình.

Cũng muốn đáp trả lại anh ta nhưng chẳng biết phải nói gì nên đàng im lặng. Nhưng điều anh ta nói hoàn toàn đúng, không sai một chút nào nên tôi chẳng thể tìm cho mình một câu nào để biện hộ. Không ngờ là tôi cũng

có lúc chịu thua không cái khoản lí luận này...

“Quản lí” mặc dù gọi Win nhưng cả tôi cũng ngẩng đầu lên nhìn, chỉ là phản xạ tự nhiên vô điều kiện thôi mà.

“Tôi có thể xin nghỉ hôm nay không?Mẹ tôi mới bị tai nạn phải nhập viện.” Nói đến đây thôi nước mắt chị ấy đã lưng tròng. Win gật đầu đồng ý.Chị nhanh chóng rời đi.

“Khoan đã!” Anh ta gọi, chị quay lại. Anh ta mở ví rồi lấy ra một tập 500k đưa cho chị:

“Phải đóng tiền viện phí chứ! Chị yên tâm coi như tôi cho chị vay khi nào có thì trả sau cũng được không trừ vào tiền lương của chị đâu. Thôi, chị đi nhanh lên đi không một chút nữa là tắc đường đấy” chị nhận lấy số triền anh ta đưa một cách đầy biết ơn rồi nhanh chóng rời đi. Lúc này, Win thật thánh thiện... nhìn những gì anh ta vừa làm thật là không giống như đang diên kịch, thái độ ấy rất chân thành, tôi nhận ra đó là sự thương cảm của anh dành cho chị bắt nguồn từ sâu trong thái tim mình, trái tim của một con người thánh thiện như thiên thần vậy.

“Em, có muốn thử pha cà phê không?”Win vẫn không nhìn tôi khi nói chuyện nhưng vì chỉ còn có hai người trong quán thôi nên tôi biết là anh ta đang hỏi mình.

“Có!” tôi trả lời thành thật. Pha cà phê. Tôi cũng muốn thử một lần vì biết cà phê ở quán pha không đơn giản như ở nhà là cắt gói cà phê bột ra rồi đổ vào cốc, thêm nước nóng và khuấy đều...

“Theo tôi vào đây!” tôi theo anh vào phía trong của quán. Mọi thứ ở đây đều sáng bóng là không moottj vết bẩn nào. Mọi thứ từ cốc, thìa cho đến máy pha cà phê đều sạch sẽ. Ngoài sức thưởng tượng của tôi.

“Nếu em muốn thử pha cà phê thì đừng có đứng đờ người ra như thế đi” nghe vậy tôi giật mình rồi lật đật đi vào chỗ anh, thật chẳng khác nào một đứa trẻ bị bỏ rơi giữ siêu thị, tôi chẳng biết đâu vào với đâu và cũng chẳng biết mình phải làm gì.

Anh chỉ tôi cách sử dụng máy pha cà phê rồi thì tỉ lệ cà phê với nước như thế nào mới là hợp lí. Anh nói mặc dù là dùng máy nhưng nếu không biết điều chỉnh lượng cà phê, lượng nước hay thậm chí là cả nhiệt độ của nước nữa thì côc cà phê coi như là bỏ đi. Anh còn nói rằng vị cà phê có sự khác biệt như thế nào khi mà cùng một loại nhưng lại khác hay là chệc cách pha thì chỉ có những người tinh tế và sàng sỏi như anh mới có thể nhận thấy. Hơi tự cao nhưng những gì anh nói cũng đâu có sai, tôi thì chẳng biết gì cả...

“Thử đi!” anh đưa cho tôi một cốc đây là cốc cà phê đầu tiên tôi tự pha, thử nhấp một chút, cái vị đắng ngắt đặc trưng đọng lại nơi đầu lười sau khi tôi đã nuốt ngụm nhỏ cà phê đó qua cổ họng. Công nhận là đắng nhưng trong cái vị đắng ấy lại có cái gì đó rất đặc trưng và khiến cho tôi muốn uống thêm ngụm thứ hai, như một chất gây nghiện nhẹ...

“Thấy sao?” anh không uống, chờ cho tôi uống xong mới hỏi ý kiến. Ttooi mỉm cười thích thú rồi gật đầu lia lịa:

“ừm, ngon, ngon lắm luôn ý!”

“Có cần phải thể hiện thái quá ra như vậy không chứ? Nhìn như đồ ngốc vậy!” Ô! Win cười kìa, một nụ cười đúng nghĩa chứ không phải là những cái cười khẩy hay những lần cười không thể nào hiểu nổi kia. Nhưng nụ cười kia nhanh chóng vụt tắt, sao vậy nhỉ? Hay là do anh nhận thấy anh đã cười một nụ cười đẹp quá mức cho phép như vậy nhỉ?

“Sao anh không cười nữa? Anh biết không rằng anh cười như thế trông rất là đẹp trai đấy!” anh không nói gì thêm và gương mặt lạnh tanh ấy lại quay trở lại với công việc của mình, pha thêm cà phê.

Có vẻ Win không thích cười, nhưng, tại sao cơ chứ? Tuy không muốn nhưng tôi buộc phải thừa nhận một điều là nụ cười của Win rực rỡ và ấm áp, nhẹ nhàng hơn là nụ cười luôn thường trực trên môi của Nguyên nhiều.

Nhìn anh lúc này giống một người thợ pha cà phê tài ba hơn là một ông chủ nhỏ tuổi nhiều. Anh tập chung cao độ và cố gắng để cho từng động tác của mình đạt được độ chính xác tuyệt đối. Tập chung đến mức mà tôi còn có thể thấy anh đang toát mồ hôi nữa cơ. Trông anh lúc này khá là dễ thương và hiền lành đấy chứ! Khác hẳn với hình ảnh ngang tàn, phá phách thường ngày. Tôi tự nhủ, giá như ngày nào anh cũng thánh thiện như hôm nay thì có phải là tốt hơn không. Tôi nhận thấy bản chất thực anh không hề xấu chút nào, chỉ là cái lương thiện, chút ấm áp, chu đáo của anh bị giấu sau lớp vỏ bọc một thằng con trai hư hỏng mà thôi.

Win thật khó hiểu! Sao anh lại phải giấu đi những điều tốt đẹp của mình trong khi đã số mọi người đều làm ngược lại là giấu đi nhưng điểm xấu xa, sự tàn nhẫn và độc ác sau vẻ ngoài lương thiện, hiền lành của họ nhỉ


Polly po-cket