hông những mặt dày lại còn vô cùng…
– Không đáng giá một xu. Mà tôi có được thân thể anh khi nào chứ.
Ngọc Thư rùng mình, thói quen nâng cao bản thân, đè bẹp người khác vẫn không hề thay đổi trong Minh Thái.
– Ai bảo hôm qua em đòi hỏi tôi làm chuyện ấy với em.
– Anh đừng có nhắc lại nữa không. Ôi da mặt càng ngày càng dày.
Minh Thái quay sang,nháy mắt.
– Mau cho tôi xuống, gớm chết đi được.
Đến công ty, Ngọc Thư vội xuống xe.
– Tan giờ anh sẽ tới đón em nha vợ yêu.
Minh Thái phóng xe đi, trong khi Ngọc Thư đứng hình nơi bậc tam cấp. Tình yêu quả là rất đáng sợ. Cơ mà tự nhiên trong lòng
người nào đó thấy ngọt đến tim. Ngày đầu tiên đi làm cũng
nhanh chóng kết thúc.
– Aigoo, mệt thật đấy. Ôi công việc.
Cô vươn vai, nhấn nút tắt máy tính rồi xách túi ra về. Vừa
xuống cửa công ty cô bị chắn lại bởi những nhân viên nữ.
– Ê đó đó, Phan tổng của công ty Phan thị. Đẹp trai dã man.
Nhân viên nữ A lắc lắc cánh tay nữ đồng nghiệp đứng bên cạnh
– Aaa sao Phan tổng lại đến đây nhỉ. Ôi nhìn dáng anh ấy kìa
như siêu mẫu ấy. Còn lạnh lùng nữa chứ. Nhân viên nữ B ôm tim
– Chỉ cần đứng nhìn đồng hồ thôi cũng đã toát lên một sự
soái không tưởng rồi. A anh ấy nhìn về phía này kìa.
Đám nhân viên nữ cứ đứng nói to,nhỏ trong khi có người lại
bứt rứt tâm can. Ngọc Thư lách ra khỏi đám đông, hiên ngang tiến
về phía Minh Thái. Cô mỉm cười thật tươi nhìn anh.
– Em ra trễ vậy.
Ngọc Thư chạy tới ôm lấy Minh Thái. Tự nhiên thấy sướng trong lòng dã man khi đám đông đằng sau giải tán đầy nuối tiếc.
– Em ghen. Em đang ghen kìa.
– Không có.
– Có mà. Ôm anh chặt đến thế này.
– Đi về tôi còn phải nấu cơm nữa.
– À phải đi về nấu cơm thôi, đói quá !
Minh Thái mở cửa nhà, Ngọc Thư xách đồ ăn, tiền về phía bếp bắt đầu nấu nướng.
– Em cứ nấu, anh đi tắm nhé.
Ngọc Thư đặt món cuối cùng lên bàn ăn cũng lúc Minh Thái bước vào nhà bếp.
– Sao anh không mặc áo vào. Tóc còn ướt nước kìa lau khô đi.
– Quyến rũ không. Minh Thái nháy mắt.
– Nực cười thật mau lau khô tóc và mặc áo vào. Còn không thì không có cơm mà ăn nhé.
– Người vợ đảm đang của tôi. Ăn cơm đi nào
– Vợ gì tôi cưới anh khi nào.
– Thế em có yêu tôi không.
– Không.
-Thế em có yêu nước không.
– Tất nhiên có.
– Tốt vậy em yêu hơn 70% cơ thể tôi rồi.
– Ăn đi cho tôi. Tôi còn phải về nhà nữa.
Ngọc Thư gắp thức ăn đút vào mồm Minh Thái.
– Về? Về gì chứ không được, không được. Tôi không cho em về.
– Minh Thái mặt dày.
– Sao em yêu
– Tôi muốn giết anh ghê gớm.
– Em ”ăn” tôi đi rồi hãy giết.
Ngọc Thư chống cằm thở dài.
– Nè vì em tôi giữ gìn tốt lắm đấy. 23 tuổi người ta có vợ có con còn tôi vẫn là trai tân. Tất cả tại em đấy, chịu trách nhiệm đi.
Ngọc Thư đơ ra.
– Ăn anh đi, anh mặc thế này vô cùng thuận tiện cho em làm việc. Đến đây nào.
Ngọc Thư búng cái chóc vào trán Minh Thái.
– Quá sức mặt dày và biến thái.
Cô ra về nhưng Minh Thái đã nắm tay cô lại.
– Ăn đi rồi chúng ta đi mua ít đồ.
– Mua đồ? Làm gì.
– Từ bây giờ em chuyển qua đây sống luôn đi.
Ngọc Thư đứng như trời trồng nhìn Minh Thái. Cái tên này
càng ngày càng lấn tới. Còn dám lôi kéo cô đến ở chung nhà
nữa.
– Đồng ý đi không thì tôi hôn em đấy.
– Không đồng ý.
Ngọc Thư vừa dứt lời thế là Minh Thái hôn thật.
__________xuxumeomeo__________
Xin chào các đọc giả, cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ truyện
của mình nhé. Mình học văn dở lắm thế nên lúc viết có gì sai sót các bạn comment hay inbox qua hộp thư cho mình nhé. Lớp
trưởng và tôi sắp đi đến kết thúc rồi vậy nên nếu muốn các
bạn có thể đọc Trà Xanh và Kiwi, bộ truyện thứ hai mình viết
và ra được 5 chap rồi. Hihi chap này mình dành cả một ngày để
viết nên chap sau chắc sẽ ra trễ một tẹo ý. Chap này ra sớm là do mình yêu thích hình tượng Phan tổng mặt dày quá. Hình
tượng Minh Thái là lấy từ mẫu người lý tưởng của mình hihi
vậy nên chap mới ra sớm thế :)))
Thân ái
Ăn xong cơm, Ngọc Thư lén lút trốn khỏi nhà Minh Thái. Tại
sao phải lén lút ư. Làm sao cô có thể đường đường chính chính
bước ra khỏi cửa khi có một tê