Lớp Học Đặc Biệt

Lớp Học Đặc Biệt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 322532

Bình chọn: 9.5.00/10/253 lượt.

br/>- Ủa, ảnh chưa nói cho em hả? ảnh đi không được nên nhờ anh
đi chung. Anh tên Long. Chào em.

Nét mặt nhỏ đỏ lên vì giận, bỏ tấm vé xuống đất và giậm giày
bỏ đi. Trong lúc đó, Long và hai mươi tám đứa đang nấp ở đằng xa kia cười sằng
sặc khi thấy nó bị cả bọn chơi một vố thật đau. Long khẽ mỉm với cả bọn:

- Lộ bộ mặt thật rồi.

Tối đó, Khánh nhắn tin cho hắn (không biết sao con bé này có
được số hắn nhỉ?)

- “ Anh ngủ chưa?”

- “ Ai vậy?”

- “ Em Khánh nè anh, hôm trước anh cứu em đó. Mà giờ anh
rãnh không, anh ra công viên nói chuyện với em một chút”

- “ Ừm”

Nói xong, hắn lấy xe ra công viên. Nhưng không ngờ toàn bộ kế
hoạch của Khánh đã bị cả lớp “ yêu quái” này nắm gọn trong tay. Trên đường đi
thì…!

Ở công viên…

- Anh, em ở đây nè…

- Có chuyện gì?

Nhỏ tiếp tục “ đóng phim”, nhỏ ôm lấy cánh tay hắn, cố ý để
ngực mình chạm vào hắn, nhỏ nói

- Anh à, anh có yêu chị Ngọc thật lòng không?

Hắn cười khinh khỉnh

- Loại người như vậy thì tôi không cần.

- Vậy, sao anh không quen với em đi, em chắc chắn anh sẽ
không phải đau khổ.

- Ưm… được thôi.

Được sao? Hắn đang làm gì vậy? Ngay cả Khánh cũng không tin
rằng hắn đã đồng ý.

Sáng hôm sau…

Nó bước từng bước mệt mỏi lên lớp. Đang đi thì có cánh tay
kéo nó lại. Là Khánh. Nhỏ hôm nay cực xinh với mái tóc uốn xõa ngang lưng. Nhỏ
nhìn nó, cười khinh khỉnh rồi nói:

- Chào chị, em là Khánh, bạn gái mới của anh Phong, em biết
chị vẫn còn yêu anh Phong nhưng hiện giờ, anh Phong là của em, xin chị đừng làm
phiền ảnh nữa.

Câu nói của Khánh như tiếng sét, nó không tin, nhưng tới khi
Hà đi tới và xác nhận tin đó thì nó không còn là chính mình nữa. Ánh mắt hụt hẫng
đã biến thành ánh mắt như muốn giết người. Ngay cả Khánh khi nhìn thấy thái độ
của nó như vậy cũng giật mình, lúng túng. Phong đúng lúc đó liền đi tới. Nhỏ thấy
vậy, liền “ bay” lại ôm Phong, chỉ thẳng mặt nó:

- Anh Phong, chỉ đòi đánh em kìa.

Nó không ngờ Khánh lại diễn đạt đến như vậy. Nó không nói
gì, vào lớp cất bìa và leo thẳng lên sân thượng. Nhìn nó, Phong thấy bứt rứt. Hắn
đang biến người hắn yêu thành cái gì đây? Khánh đứng bên cạnh hắn mà vẫn cảm nhận
rất rõ: hắn vẫn còn yêu nó. Nhỏ không cam tâm.

Trên sân thượng…

Nó đang bình tâm, không suy nghĩ thì từ đâu, cả đám bạn nhỏ
Khánh xông ra. Nhỏ dữ dằn nhất ra mặt:

- Mày liệu hồn mà tránh xa anh Phong ra, mày nhớ rõ, Khánh mới
là người yêu của Phong.

Nó nhìn cả bọn, không nói gì, cười khinh khỉnh. Nhỏ đó tức tối.

- Đánh nó cho tao tụi bây.

Nói rồi cả đám xông lên đánh nó. Với sức của nó thì nó có thể
cho cả đám này nhập viện không thương tiếc nhưng vì nó không được làm lộ thân
phận nên nó chịu những cú đánh của cả bọn. Đánh xong, cả đám bỏ đi, chỉ còn nó.
Nước mắt nó bỗng giàn ra. Nó không hiểu vì sao hắn lại làm nó đau như vậy? Nó cứ
khóc.

Đến chiều thì…

- Mời em Vũ Như Ngọc, lớp 11A lên phòng hiệu trưởng có việc
cần…

Cả lớp hoảng hốt, nó đã làm gì?

- Em ngồi đi.

Nó ngồi xuống trước mặt ông thầy giám thị. Ông ấy là một người
khó tính hiện rõ trên vẻ mặt.

- Em là đàn chị mà không biết nhường nhịn đàn em gì hết, sao
lại đánh Khánh chứ?

Nó nhìn qua nhỏ Khánh đang khóc nức nở. Những vết bầm có từ
khi nào chứ? Nó mới là người bị đánh mà. Nó im lặng một lúc lâu rồi lên tiếng
khẳng định

- Em không hề đánh hay đụng gì tới Khánh cả.

Ông thầy hiệu trưởng im lặng nãy giờ, ngước lên nhìn nó. Nó
nói tiếp

- Thầy không tin em thì em cũng không biết làm sao, muốn
đình chỉ hay đuồi học thì tùy thầy

Thầy giám thị nhăn mặt, thật sự ông rất tức tối. Thầy hiệu
trưởng đứng dậy. Thầy rất trẻ, tầm 30 tuổi nhưng trông thầy rất già dặn và đẹp
trai.

- Tôi nghĩ chắc có hiểu lầm ở đây, nếu em ấy làm chuyện này
thì sẽ không trả lời tự tin như thế. Tôi tin ở em ấy.

- Nhưng thầy à, em này học lớp 11A đấy, sao mà tin được.

Nó cười nhạt, mọi chuyện xảy ra quá đột ngột với nó nên giờ
nó chẳng thể khóc hay có nụ cười hồn nhiên được.

- Thầy, em xin lỗi nhưng lớp 11A không phải học sinh của trường
à? Chúng em cũng có quyền của công dân đấy chứ, vì vậy xin thầy cân nhắc trước
khi nói hay so sánh tụi em với bất kì ai.

Nói rồi nó bỏ ra mặc cho sự tức tối của thầy giám thị. Thầy
hiệu trưởng chỉ biết cười rồi lắc đầu với con bé ngang bướng này thôi.

Chiều chiều bóng ngả về Tây…

- Nè, tui đã nói với chị là đừng đến gần anh ấy mà sao chị cứ
chống đối tui hoài vậy?

Nó không thể nào nhịn được nữa. Nét mặt nó thay đổi, có chút
khinh bỉ, xen lẫn là chút kiêu hãnh vốn có của mình

- Nếu như cô em không muốn mất hắn ta thì về nhà lấy dây mà
cột lại cho khỏi chạy vì cái bộ mặt giả tạo của cô em. Nhìn cô em tôi thấy dị ứng
thật, chắc phải đánh chục lớp phấn mới được khuôn mặt


Disneyland 1972 Love the old s