Ngồi trên xe, đầu óc hắn bây giờ tự nhiên nghĩ về nó. Hắn cũng
không biết phải làm sao. Một bên là nhiệm vụ, một bên là người hắn yêu.
Sáng hôm sau tại
trường…
- A, anh gì ơi…
Khánh tiến lại gần
hắn. Hắn cũng ngạc nhiên vì tự nhiên ở đâu lòi ra một đứa con gái chạy tới ôm
chặt lấy cánh tay hắn. Trong nhận thức của hắn thì con bé này khá xinh, bộ đồ đồng
phục trong rất vừa vặn với nhỏ, mài tóc đen xõa xuống ngang vai nhìn cực kì dễ
thương. Đặc biệt, cặp mắt nhỏ rất ư là to và cuốn hút. Nhưng hắn vẫn thấy Khánh
có cái gì không được bằng nó.
- Cô là ai?
Khánh hơi đỏ mặt,
cuối mặt xuống, giả bộ hiền thục
- Dạ, em tên
Khánh, lớp 10B.
- Có chuyện gì?
Giọng hắn lạnh
tanh. Bấy giờ, Khánh mới ngước mặt lên, gương mặt của hắn khiến nhỏ muốn té xỉu,
mấy lần trước nhìn xa đã thấy đẹp, nay còn đẹp hơn dưới nắng. Mái tóc màu đồng
được chải dựng lên, chiếc khuyên tai lấp lánh, ánh mắt lạnh lùng nhưng vô cùng
đẹp, khuôn mặt thì trắng không chút tì vết nào.
- Dạ, em cảm ơn
anh hôm trước giúp em.
- Ưm…
Hắn đang cố gắng
nhớ lại mọi chuyện, nhưng không tài nào nhớ được nên nói đại
- Không có gì.
Hắn xua tay định
đi thì bị nhỏ kéo lại.
- Em có hai vé xem
phim, chủ nhật này anh tới nha.
Không để Phong kịp
trả lời, nhỏ bỏ đi một mạch. Long đi tới chỗ hắn:
- Ê, làm gì đó?
- Làm gì đâu?
Long sờ cằm, nhìn
một lượt Phong:
- Tao thấy hết rồi.
Khai mau, mày với con bé đó làm gì?
Hắn gãi gãi đầu một
lúc rồi nói
- À, lần trước tao
giúp nhỏ, nhỏ mời tao đi xem phim
- Mày sướng quá rồi.
Nhỏ đó là “ Hốt Gơ” đó mày. Ước gì tao là mày.
Hắn ngẫm nghĩ một
hồi rồi đưa cho Long cái vé:
- Nè, cầm đi, Chủ
nhật này tao tính đi chơi với Ngọc rồi.
- Thiệt hả? Cảm ơn
mày nha. “Mi” mày cái coi
Long rượt hắn chạy
khắp nơi.
- À mà mày biết gì
chưa? Ngọc nó bị cảm rồi đó.
- Vậy hả? Sao tao
không biết?
Long lắc đầu ngán
ngẩm
- Tao cũng mới biết
thôi. Mày rãnh thì sắp xếp qua thăm nó đi
- Ừm tao biết rồi.
Nghe tin nó bị bệnh,
hắn cứ ngồi không yên, trong lòng rạo rực một cảm giác bất an. Đầu óc không tài
nào tập trung được bài giảng của cô Sala – giáo viên dạy các thứ tiếng cần thiết.
Đến tiết ba, hắn không tài nào chịu nổi nữa nên trốn tiết qua nhà thăm nó. Hiện
giờ, nó đang nằm vật vã trên giường vì sốt thì nhận được tin nhắn
“ Mày biết gì
không Ngọc? Hôm qua…”
Hắn đang đứng trước
nhà nó
- Bà có sao
không?... Haizz, không được… ưm, hôm nay không thấy bà đi học nên tui qua thăm…
- Cho hỏi cậu là
ai vậy?
Một người đàn bà
trung niên bước tới thì thấy hành động “bất thường” của một cậu con trai đứng
trước nhà mình.
- Dạ, cháu là bạn
của Ngọc
Người đàn bà ấy khẽ
gật đầu. Bà ấy có nét gì đó rất giống Ngọc nhưng quý phái hơn, chỉ cần nhìn là
biết bà thuộc tầng lớp quý tộc, từ cử chỉ, lời nói…
- Quên giới thiệu
với cháu, bác là mẹ Ngọc.
- Dạ.
- Mà cháu qua nhà
có chuyện gì không? Mà chẳng phải đang là giờ học sao?
Hắn như đứng hình
trước câu hỏi của bà ấy.
- Dạ… cháu…
Bà nhìn cậu bé
đang ấp úng trước mặt mình, cười hiền
- Thôi được rồi. Cậu
vào đi. Cậu cứ đi thẳng, phòng cuối cùng bên tay trái là phòng nó đó.
- Dạ, cảm ơn bác.
Hắn bước vào nhà,
à không, phải nói là biệt thự mới đúng, căn biệt thự này rất to, gạch men sáng
lóa, hắn đi mỏi cả chân mà vẫn chưa tới. Cuối cùng, hắn đang đứng trước căn
phòng có cánh cửa màu xanh nhạt, bên trên có trang trí một số hoa văn trông rất
bắt mắt. Hắn đẩy nhẹ cửa phòng thì bên trong hoàn toàn khác những gì hắn tưởng.
Căn phòng toàn màu trắng và đen. Duy nhất có cài giường màu hồng. Phòng chỉ có
chiếc đèn ngủ màu vàng và hai cái tủ đựng quần áo và một góc riêng dành cho học
tập gồm tủ sách, bàn học, bàn vi tính, ngoài ra trong phòng còn một bàn trang
điểm. Chắc là dùng để khi làm nhiệm vụ. Hắn bước đến gần nó, đưa tay lên trán
nó thì… nhiệt độ rất bình thường:
- Tui hạ sốt từ
nãy giờ rồi
Nó lên tiếng làm hắn
hết hồn
- Bà… bà tỉnh dậy
sao không nói? Làm tui hết hồn.
Nó mặt buồn rầu.
- Chứ không phải
ông đến đây coi tui còn sức để cản ông đi chơi với nhỏ đó hả?
- Bà nói gì vậy?
Tui không hiểu.
Nó rút điện thoại
đưa cho hắn xem. Đó là những tấm hình hôm đó hắn cứu Khánh, hắn một tay cầm cặp
một tay đặt lên eo Khánh, còn Khánh thì ôm chặt lấy hắn, còn có cả tấm hai người
choàng tay sáng nay…
- Sao? Ông bất ngờ
lắm hả?
- Bà hiểu lầm rồi,
tui không…
Nó bịt tai lại và
hét lên
- Tui không muốn gặp
ông nữa, ông về đi.
Hai đứa cứ giằng
co cho đến khi nó ngất đi vì kiệt sức. Hắn đi về mà trong lòng khó chịu, không
biết làm sao để nó hết giận. Chỉ vì cứu con be đó mà hắn bị hiểu lầm như vậy,
tâm trạng hắn thật