Snack's 1967
Hôn Ước Quý Tộc

Hôn Ước Quý Tộc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324770

Bình chọn: 7.5.00/10/477 lượt.

xíu nào, đây quả là cực hình đối với
cô.

Hải Nghi âm thầm lặng lẽ thối lui nhẹ nhàng không muốn tiếp tục làm giá
treo quần áo thêm nữa nên mặc luôn chiếc váy công chúa vừa thử mà đi ra.

Ra ngoài không khí thật thoải mái nha! Hít thở, cảm nhận được hương thơm quyến rũ của hoa hồng theo làn gió mà lướt nhẹ qua mũi, rồi vỗ về mắt
cô thật êm. Hải Nghi có chút xúc động muốn ngủ, nghĩ là làm cô ngồi lên
chiếc xích đu màu trắng đặt giữa khu vườn hoa hồng, nhẹ nhàng chợp mắt.
Gió núi thanh mát thổi nhẹ làm lay làn váy màu hồng nhạt, tóc đen thẳng
mượt rủ xuống tự nhiên. Rèm mi thật dài khép lại đôi mắt kiêu kì. Môi
mỏng mím lại như búp bê sứ thanh khiết động lòng người. Dưới ánh trăng
hình ảnh ấy càng thêm huyễn hoặc, mờ ảo, như thật như mơ.

Lúc Trần Vũ Hải Nam đến đây vừa vặn thấy được cảnh tượng xinh đẹp này
không khỏi ngẩn người. Thật quá sinh động, hắn không nghĩ mình nằm mơ,
vì hắn rõ ràng cảm thấy tim mình dường như đập nhanh hơn, có chút rung
động khó hiểu. Thật muốn ngắm nhìn như thế mãi, nhưng xa xa truyền đến
tiếng bước chân dồn dập, hắn không có nhiều thời gian suy nghĩ, lập tức
cởi áo khoác ngoài, khoác lên đôi chân trần trắng nõn lộ ra của cô.

Gió đêm có lẽ lạnh!

Hải Nam lưu luyến rời đi, trong lòng thầm nghĩ “Hẹn gặp lại, nàng công chúa hoa hồng”.

Và lát nữa thôi có lẽ Hải Nam sẽ được gặp lại “nàng công chúa hoa hồng” nếu hắn không bỏ lỡ buổi tiệc này…

Lúc Hải Nghi mơ màng tỉnh giấc, đã nhìn thấy mẹ cô dịu dàng mỉm cười.

-Bảo bối, đến giờ rồi.

Nói rồi bà nhẹ nhàng vén mấy lọn tóc lòa xòa trước trán con, rốt cuộc
Hải Nghi cũng thoát khỏi mộng đẹp mà biết chuyện gì đang xảy ra, hôm nay là sinh nhật cô, là ngày cô đính hôn với tên hôn phu dở hơi nào đó.

Nhẹ chớp đôi mắt đẹp, Hải Nghi mỉm cười gọi nhỏ.

-Mẹ.

Bạch Kim Xuân cẩn thận đỡ con gái dậy, đặt dưới chân cô một đôi giày
thủy tinh trong suốt, đơn giản nhưng bắt mắt, mũi giày có đính pha lê
tím lấp lánh, khi mang vào chân cô lại càng phát sáng dịu kì. Bà mỉm
cười hài lòng dắt con đi, không quên cầm theo áo khoác da trên chân con
lúc nảy.

Trong lòng thầm nghĩ, con bé này sao cứ thích mặc đồ con trai.

Hải Nghi nắm tay mẹ bước đi mà đầu óc còn quanh quẩn giấc mơ vừa rồi, có ai đó dịu dàng khoác áo cho cô, thật ấm áp, còn có mùi trà xanh thanh
mát làm cô có cảm giác an toàn.

Có lẽ là mơ thôi!

-Tôi thấy chắc thằng cháu quý tử nhà ông sợ chạy mất dép rồi có phải không? Như thế nào lại còn chưa thấy mặt?

Nguyễn Hà Trung làm bộ lơ đãng ngó xung quanh như tìm kiếm gì đó, rồi
làm như bất ngờ mà quay đầu hướng Trần Vũ Dương còn đang tao nhã uống
trà “quan tâm” hỏi. Trên khóe mắt già nua không khỏi lộ ra vui sướng,
chạy đi, như vậy thì ông không cần giao cháu gái yêu quý cho hắn,
hahaha.

Nguyễn Hà Trung xấu xa tính kế.

Không nghĩ tới người kia một chút lo lắng cũng không có, lại thản nhiên trả lời.

-Bữa tiệc còn chưa bắt đầu, ông lo lắng cái gì?

Ở bên kia đối diện, phu nhân của Trần Vũ Dương cùng phu nhân của Nguyễn
Hà Trung không hẹn mà cùng nhìn về phía hai lão già đang đấu võ mồm.

-Thu Cầm, bà xem tại sao hai lão kia gặp mặt là “luyện võ” thế hả?

Trần Vũ phu nhân khó hiểu mà đưa ra thắc mắc bấy lâu. Tại sao đã 17 năm
trời mới được gặp lại, thế nhưng vừa gặp thì châm chọc nhau. Bà rất
không hiểu đây là tình huống gì.

-Hai người này không như thế mới thật có vấn đề.

Nói rồi, hai người tao nhã hướng tướng công bước tới. Mà lúc này khách
khứa đều có mặt đầy đủ nhiều người còn tiến lên hỏi thăm Nguyễn Hà
Trung, có người là bạn, cũng có người là kẻ thù trên thương trường của
ông, hiển nhiên cũng có người của tổ chức nào đó đến thăm dò.

Xem đi, xem đi, ông muốn xem đối với người thừa kế Dark bọn họ có bao nhiêu hứng thú, dù sao cũng chẳng hề gì.

Đúng lúc này, một chiếc bánh kem thật lớn được mang ra, thu hút sự chú ý của mọi người, đồng thời bài hát chúc mừng sinh nhật cũng được phát
lên, tiếp đó Hải Nghi xinh đẹp như công chúa nhỏ mà theo mẹ bước ra.

Mái tóc đen dài được tết gọn phía sao, phía trên còn có một vương miệng
nhỏ, thật không hổ là tập đoàn đá quý, trên người Hải Nghi bất cứ cái gì cũng có đính kim cương. Trông cô lúc này thật yếu đuối, mỏng manh,
nhưng cao quý khác xa với bộ dáng tinh nghịch thường ngày.

Hải Nghi đưa mắt nhìn rất nhiều người đang nhìn mình, thỉnh thoảng lại nghe tiếng bàn tán.

-Kia là công chúa Nguyễn Hà Hải Nghi trong truyền thuyết sao, thật xinh đẹp. Nhanh, nhanh chụp lại…

Rất nhanh rất nhiều đèn flash hướng cô mà lia tới, cô lịch sự tao nhã
mỉm cười, cũng không quên thâm ý nhìn gia gia một cái, chắc chắn là gia
gia bày trò. Khi tầm mắt nhìn đến người đàn ông đứng bên cạnh gia gia,
cô ngạc nhiên mà hô lớn.

-Ông đẹp trai.

Sau đó dưới sự ngạc nhiên của mọi người, Trần Vũ Dương cười nói, không thèm liếc mắt đến nụ cười méo xẹo của ông bạn.