Hành Trình Của Biệt Ly

Hành Trình Của Biệt Ly

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323631

Bình chọn: 8.5.00/10/363 lượt.

thế nữa.”

“Cậu đã viết về cuộc tình đã chết của chính mình?”

Khi tôi hỏi xong câu này thì Vân lập tức cúp máy, đây chính là câu trả
lời của cô. Đã quá rõ ràng rồi, tất cả chúng ta ai rồi cũng phải ly biệt một người trong lòng thôi. Tôi không có ai cả, gần như là thế. Nhưng
tôi có người đàn ông trong tâm tưởng của mình. Có người nói, đây là mộng mơ…Có lẽ, tôi chưa thể dứt anh ra được. Tôi vẫn rất yêu anh, vẫn muốn
viết về anh. Dương Nguyễn, làm sao mà tôi có thể để anh được yêu thỏa
thích?

Tôi có một nỗi đau trong tim.

Anh cũng có một nỗi đau trong tim.

Vậy thì làm sao chúng tôi có thể yêu và đến được với nhau đây? Đó là một vết thương không bao giờ lành.

Một buổi sáng mùa thu, Vũ nhận được cuộc điện thoại lạ. Trên màn hình, dãy số không tên liên tục nhấp nháy. Vũ không có thói
quen nghe điện thoại, chính xác là như thế. Cô chỉ nghe điện
thoại theo tâm trạng. Rằng lúc nào cô thấy cần được giao tiếp
thì cô sẽ nhận máy, còn không thì cô sẽ để cuộc điện thoại
đó cứ thế mà chết đi. Mặc kệ ai nói cô là kẻ bất lịch sự đi chăng nữa, thì cô vẫn tự coi đó là thói quen của mình – một
thói quen xấu khó bỏ.

Hôm nay trời rất đẹp, Dương Nguyễn đi làm sớm. Anh ấy lúc nào
cũng sẽ biến mất trước khi Vũ tỉnh dậy, anh ấy muốn tránh
mặt cô. Tâm trạng của Vũ hôm nay rất tốt, nhưng cô không muốn
nói chuyện với bất cứ ai. Việc mà Vũ muốn làm nhất bây giờ
ấy chính là đi nấu cho mình một bữa cơm trưa, có thể cô sẽ
gói một ít mang tới cho Dương Nguyễn. Nếu anh đuổi cô đi, cô
cũng sẽ chấp nhận và vứt tất cả vào sọt rác. Sau đó Vũ ra
đi. Cô nghĩ mình sẽ không bao giờ trở lại!

Nhưng cuối cùng, Vũ vẫn nghe cuộc điện thoại đó. Và người ở đầu dây bên kia không ngờ lại chính là ba cô.

“Vũ, con có khỏe không?” Giọng nói của ba già nua quá chừng,
cứ như thể ba đã là người của thời gian. Xa xôi và lạnh lẽo,
cô không thể nhận ra được ông nữa.

Vũ nắm chặt ống nghe, đến nỗi năm đầu ngón tay trở nên trắng
bệch. Cô mím môi rồi đáp: “Con nghĩ là khỏe. Còn ba?”

“Ba cũng thế.”

“Sao ba lại gọi điện cho con?”

“…”

“Nếu ba định hỏi con có hận ba không thì con nghĩ ba đã có câu
trả lời trong lòng rồi. Còn nếu ba hỏi con có thể cho ba một
cơ hội được không thì người trả lời câu này phải là mẹ. Vậy
ba gọi điện cho con là có việc gì ạ?”

Ba im lặng rất lâu, dường như ông đang bối rối trong chính suy
nghĩ của mình. Giọng của ông khàn khàn, có lẽ là do rượu và
thuốc lá. Trước kia ba của Vũ có thói quen khạc nhổ, trong
họng của ông luôn có đờm. Giờ đây ông sống một mình, không biết có ai bên cạnh hay không nhưng cô nghĩ ông sẽ luôn hút thuốc lào và thuốc lá. Thứ mà ông đã bỏ gần chục năm qua.

Mất một lúc lâu sau, khi sự chờ đợi đã lên tới đỉnh điểm thì
ba mới nói: “Ba muốn mời con một bữa cơm. Con có đồng ý không?”

Vũ suy nghĩ một lúc, cuối cùng cô gật đầu với chính mình: “Được, ba ạ!”



Nhà hàng mà ba chọn ở trung tâm thành phố không đông lắm, cũng
không hiểu tại sao vì Vũ thấy không gian và địa điểm ở đây đâu
đến nỗi tệ? Cô nhìn ngắm xung quanh, thấy trên quầy để rất
nhiều loại rượu. Từ rượu ngâm rắn cho tới ngâm bao tử một con
vật nào đó. Tường sơn màu xanh dương, phục vụ đều mặc đồng
phục trắng. Vũ đã nhìn thấy ba, ông ngồi ở một chiếc bàn
cạnh cửa sổ, trông ông có vẻ gầy và già đi rất nhiều. Trước
kia ba rất béo, có khi nặng tới hơn chín mươi cân. Nhưng giờ đây
trông ông chỉ còn khoảng hơn sáu mươi cân là cùng. Ba mặc một
chiếc áo phông màu trắng đã cũ, ngả màu thời gian. Đỉnh đầu
đã hói, thấp thoáng bên dưới vài sợi tóc lưa thưa là da đầu
hồng bóng. Ông nhìn Vũ, đôi mắt buồn rười rượi. Trông ông như
có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu.

Vũ tiến lại gần, mỉm cười chào ba. Ông gật đầu, với tay gọi
phục vụ đến. Vũ vẫn nhớ ba cô rất thích những món cá, đặc
biệt là món cá chép om dưa. Quả nhiên là ông vẫn vậy, khẩu vị không hề thay đổi. Ba gọi một cá chép om dưa, một đĩa rau
muống xào, còn lại để cho cô tự gọi. Vũ gọi thêm nước và thêm một đĩa ngô chiên khai vị. Khi phục vụ rời đi, ba lại quay sang
nhìn cô. Hai người chạm ánh mắt, lại theo phản xạ thu về. Giữa cô và ba luôn luôn có một điều gì đó rất giống nhau. Cả hai
đều rất kiệm lời, lại không hề biết thể hiện cảm xúc. Thành
ra không gian giữa ba và Vũ luôn luôn lặng lẽ và có gì đó khó
khăn.

Lúc sau, Vũ mở lời: “Ba có khỏe không? Thời gian


Lamborghini Huracán LP 610-4 t