Hành Trình Của Biệt Ly

Hành Trình Của Biệt Ly

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323721

Bình chọn: 8.5.00/10/372 lượt.

theo cô. Dưới ánh đèn mờ ảo, Vũ không thể nào nhìn rõ mặt
của anh ta được. Cuối cùng cô cũng mặc kệ, tất cả đều không còn quan
trọng nữa. Dù sao thì chúng ta cũng chỉ được gặp nhau một lần thôi. Cô
nghĩ. Có nhìn thấy nhau cũng không thể nhớ nhau được.

Anh ta thấy Vũ không có phản ứng gì, liền ghé vào tai cô nói: “Em cô đơn à?”

Vũ không nghe rõ, nhăn mặt tỏ ý anh hãy nói lại. Anh ta ghé vào gần hơn, môi chạm vào vành tai cô và ra sức hét: “Có muốn qua đêm cùng anh
không?”

Vũ nghe thế chợt như người tỉnh mộng. Cô dừng lại, ngước mặt lên ngắm
nhìn anh ta. Người này cao hơn cô nửa cái đầu, tầm hai lăm, hai sáu
tuổi. Khuôn mặt tròn tròn, đôi mày rậm, từ môi có hương rượu phảng phất
còn lại thì cô không nhìn và cảm thấy gì nữa cả. Anh ta nở một nụ cười
chờ đợi câu trả lời của cô.

Cuối cùng Vũ đẩy anh ta ra rồi khoác túi ra về bằng một vẻ lạnh nhạt.
Mấy người đàn ông đó đứng yên nhìn theo cô. Vũ còn chưa kịp nói lời tạm
biệt với Cát, nhưng đột nhiên cô lại muốn chạy đi thật xa. Càng xa càng
tốt. Cô muốn thoát ra khỏi tất cả. Vừa rồi suýt chút nữa cô đã đồng ý
với người đàn ông đó. Sự chờ đợi của người đó, sự ham muốn mãnh liệt
trong đôi mắt anh, tât cả đều thu hút cô. Nhưng không hiểu sao lại có
một bức tường giữa hai người, khi cô đưa chân theo anh, cô đã đụng phải
bức tường đó.

Có lẽ đây là điều bao giờ cũng có giữa hai con người xa lạ. Trừ khi cả hai cùng đồng thuận, cảm thấy cần phải phá bỏ nó đi…

Mười giờ tối, Vũ đứng trên con đường xa lạ, hơi lạnh cứ thế thấm vào da
thịt khiến cô run lên từng hồi. Cô cứ đứng ở đó, không biết hướng về nhà của Dương Nguyễn là hướng nào. Dương Nguyễn không gọi điện cho cô, anh
ấy sẽ không bao giờ ngạc nhiên nếu cô mất tích. Bởi cả hai đều biết, sẽ
có một lúc bản thân phải tỉnh lại. Cảm thấy rời rã, cạn kiệt và mất hết
niềm tin…Đến lúc ấy cả hai bắt buộc phải buông tay.

Đột nhiên Vũ cười giễu, tự hỏi bản thân rằng: Tuổi trẻ của cô và anh liệu còn có thể nắm được bao nhiêu lâu?

Tôi rời khỏi Cẩm Phả vào một ngày nắng vàng, các chuyến xe đi lên thủ đô
gần như chật cứng, có ghế phải ngồi đến ba người. Anh họ của tôi sắp làm đám cưới, tôi phải tới Đông Triều để dự lễ cưới của anh. Thực ra thì
tôi có thể đi cùng họ hàng của mình vào chiều thứ bảy, nhưng do một số
việc nên tôi đã chọn ở lại.

Lúc đi qua cầu Bãi Cháy, tôi quay mặt nhìn ra khung cảnh rộng lớn trước
mắt. Từng tàu trở hàng lừng lững trên biển, phía xa xa còn có một chiếc du thuyền hạng sang. Nước biển bạc lóng lánh. Hạ Long có lẽ sẽ còn
tuyệt đẹp hơn thế.

Từ cửa kính xe nhìn xuống có thể thấy vài tòa chung cư được xây dựng ven biển, con người đứng bên đó còn nhỏ hơn cả ngón tay của tôi. Tôi bỗng
nghĩ nếu bây giờ đứng ở trên cầu nhảy xuống thì chắc hẳn sẽ chết. Tôi sẽ chết ngay khi rơi! Bởi ở độ cao như thế này, áp suất không khí quá lớn
sẽ khiến tim tôi ngừng đập. Cảm giác như thế cũng không tồi. Không đau
đớn, không cảm giác, chỉ có tiếng gió xé bên tai, như muốn rạch nát tất
cả.

Một người hành khách ngồi bên cạnh, cô ta liên tục nhai kẹo cao su và
nói chuyện điện thoại. Nghe chừng là người yêu. Huyên thuyên đủ điều,
khiến cho những người khác đều phải quay ra nhìn. Khi cuộc nói chuyện
kết thúc, cô tháo cặp kính râm của mình ra và quay sang nhìn tôi. Đôi
môi đỏ chót nở một nụ cười rất thân thiết. Tôi không biết có phải do bản thân nhìn nhầm hay không, nhưng đúng là cô ấy đã cười rất thân thiết
với tôi. Tôi không nghĩ mình quen cô gái này, cũng chưa từng làm gì
khiến cô ấy phải cảm kích, cho nên nụ cười này của cô làm tôi thấy không thoải mái. Phải, là không thoải mái.

“Cậu đi đâu thế?” Cô gái đó hỏi, miếng kẹo cao su trong miệng được lưỡi đẩy qua đẩy lại.

Tôi cũng không giấu giếm, trả lời rất thành thật: “Đông Triều.”

Cô gái vuốt vuốt tóc, khuôn mặt được trang điểm đậm nhìn hơi xa cách. Cô nói: “Tớ đi Hà Nội. Lên thủ đô ấy mà. Lập nghiệp thôi!”.

Tại sao lại nói với tôi? Tôi nghĩ thầm, nhưng miệng thì đã nở một nụ cười xã giao: “Cậu bao nhiêu tuổi?” Tôi hỏi.

“Hai mươi tư.”

“Ừ. Ở Cẩm Phả không tốt hả?”

Cô gái đó nhún vai: “Cẩm Phả thì có gì chứ? Cũng chỉ là thành phố toàn
khói bụi thôi. Giờ than cũng đâu có bán được? Mà người không có bằng cấp như tớ thì làm được gì ở nơi đó?”

“Nhưng trên Hà Nội chẳng phải còn yêu cầu cao hơn sao?”

“Nhầm rồi. Có tiền là ở đâu cũng thế cả thôi. Tớ không có tiền, nhưng
trên Hà Nội xô bồ, tớ có thể nhân một cơ hội nào đấy mà chen chân vào
cuộc sống xa hoa như người dân ở đó. Tớ tin vào vận mệnh!”

“Chẳng lẽ đã có người nói trước vận mệnh cho cậu?”

Cô gái đó nháy mắt tinh nghịch rồi trả lời: “Không, là cảm tính thôi.”

Tôi im lặng, không nói thêm gì nữa. Con người đúng là càng ngày càng
không tin vào bản thân, nhưng họ lấy vận mệnh ra để vin vào. Cô gái này
là một ví dụ. Và tôi cũng là một kẻ như thế. Tôi tin vào số mệnh cô độc
của mình. Tôi luôn cảm thấy cho dù đứng cùng một đám người, cười nó


Insane