Old school Easter eggs.
Hạnh Phúc Đơn Giản Là Ta Được Bên Nhau

Hạnh Phúc Đơn Giản Là Ta Được Bên Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324945

Bình chọn: 8.5.00/10/494 lượt.

nước.

-Chuyện này là thế nào?-Hoàng
bình tĩnh nói.

-À, bố mẹ và bố mẹ Mai đã định ra
hôn ước này từ khi bọn con còn nhỏ. Bây giờ hai đứa đã lớn nên cũng phải cho
hai đứa biết để còn thực hiện.

-Nhưng...

-Hà này, cậu nghĩ ta có nên...

Chưa kịp để nó phản bác điều gì,
mẹ nó đã cắt ngang lời nó. Rõ ràng muốn lơ đi ý kiến của nó mà, tức quá đi mất.

Suốt cả bữa ăn, nó chẳng còn tâm
trạng đâu mà ăn với uống nữa, người lớn cứ thay phiên nhau nói chuyện không để
nó chen vào, rõ ràng là cố ý, nhất định là muốn ép nó mà.

Hoàng chán nản nhìn bố mẹ cậu,
không ngờ họ lại làm như thế. Hôn ước với ai không biết nhưng sao lại là nó chứ.
Đúng là ghét của nào trời trao của ấy mà. Không được, cậu nhất định không đồng
ý, đường đường là nam nhi, chẳng lẽ lại chịu thua, không được, thà sống độc
thân cả đời chứ không đời nào cậu cưới nó.

Bữa tối kết thúc, nó cùng bố mẹ
ra về.

-Bố mẹ giải thích đi, rốt cuộc
chuyện này là sao ạ?

-Như con đã nghe rồi đấy.

-Nhưng tại sao trước giờ bố mẹ
không nói cho con biết?

-Thì chẳng phải bây giờ con biết
rồi đấy thôi.-Mẹ nó thản nhiên.

 -Con không chấp nhận.

-Không được.-Mẹ nó nói.

-Tại sao lại không được, mẹ làm
thế là đang bắt ép con.

-Bố mẹ chỉ muốn tốt cho con thôi.
Hoàng là người tốt mà.

-Cậu ta mà tốt, cái đồ tâm thần, lăng
nhăng.

-Sao con lại nói thằng bé như vậy.

-Là con tận mắt trông thấy mà.

-Haizz, đúng là giống cả tính
cách của Hưng thật- Bố nó nghĩ.

-Không nói nhiều, bố mẹ đã quyết
định cả rồi.- Mẹ nó nói chắc như đinh đóng cột.

Trời ạ, thời đại nào rồi mà còn
có chuyện này nữa hả trời.

-Bố, mẹ, con mới về ạ.

Anh nó bước vào nhà, vừa nhìn thấy
anh nó như nhìn thấy cứu tinh của nó.

-Anh ơi, giúp em với.

-Có chuyện gì thế?

-Mẹ bắt em cưới.

-Hả???

-Không phải cưới mà là giới thiệu
cho nó gặp mặt chồng tương lai.

-Như nhau cả thôi.- Nó phụng phịu.-
Anh biết đó là ai không, là tên tâm thần đó.

-Ý em là...

-Đúng vậy.- Nó gật đầu.

-Bố mẹ à, con nghĩ chuyện này...-
Anh nó hướng về phía bố mẹ.

Con không cần phải nói thêm gì
đâu Minh, bố mẹ đã quyết định cả rồi.

-Nhưng bố mẹ cũng đâu thể biết được
cậu ta có thật sự tốt với Mai hay không. Làm sao có thể an tâm giao nó cho cậu
ta được chứ?

Lời nói của Minh có phần đúng, họ
hiểu bố mẹ Hoàng nhưng còn Hoàng thì thật sự ra sao, họ vẫn chưa biết.

-Thôi được rồi, vậy hãy để tụi cho
tụi nhỏ hai năm cấp ba, nếu lúc đó con vẫn không đồng ý thì mọi chuyện sẽ chấm
dứt.- Bố nó lên tiếng.

-Nhưng...- Mẹ nó định nói.

-Em cũng đừng nên áp đặt tụi nó
quá, phải để theo tự nhiên.-Bố nó khuyên nhủ.

Cuối cùng thì cũng có thể giải
quyết được vấn đề. Nó tự tin sẽ không bao giờ hôn ước đó được thực hiện.

Trong lúc đó, bên nhà Hoàng:

-Con không đồng ý, nhất quyết
không đồng ý, tại sao con phải cưới cô ta chứ.- Cậu đang tức giận.

-Vậy con hãy cư xử đàng hoàng cho
mẹ xem nào.

-Con...

-Lúc nào con cũng chỉ biết chơi bời,
làm sao bố mẹ tin tưởng con cho được.

-Vậy là bố mẹ là cách này để quản
con sao?

-Đó chỉ là một phần thôi, một phần
bố mẹ đã chọn Mai làm con dâu rồi, nếu con kiếm được một cô gái tốt hơn để mẹ
ưng ý thì mẹ sẽ suy nghĩ lại.

-Mẹ nói vậy chẳng khác nào nói
con chịu thua.

-Đó là do bản thân con thôi. Nếu
con cư xử đúng đắn thì điều đó chẳng khó gì cả.

-Con nhất quyết không chấp nhận.

-Em à, để anh nói chuyện với nó.-
Ông Hưng bước vào phòng.

-Được, vậy em đi đây.

Cánh cửa phòng đóng lại, ông Hưng
ngồi xuống bên cạnh Hoàng.

-Tại sao con lại không thích con
bé.

-Cô ta có gì để thích đâu chứ.

-Con không khám phá thì làm sao
biết được cơ chứ.

-Đã không thích thì việc gì phải
làm vậy.

-Nghe lời bố, hãy thử tìm hiểu
con bé xem sao. Nếu sau hai năm mà con vẫn không chấp nhận, bố sẽ lựa lời nói với
mẹ con.

-Bố hứa chứ.

-Một người đàn ông luôn giữ được
lời hứa của mình.

-Vậy con sẽ thử.

-Đừng thử, hãy thật lòng, lúc đó
con mới có thể nhận ra giá trị thật sự của một người nào đó.

-Vâng ạ.

-Con đi ngủ sớm đi.

-Con chào bố.

Ông Hưng đứng dậy và bước ra
ngoài, vợ ông đang chờ ông.

-Mọi chuyện sao rồi anh?

-Hãy cho nó chút thời gian để tiếp
nhận.

-Đành phải vậy thôi ạ.

-Em có nghĩ chúng ta làm thế là
đúng không.

-Em cũng không biết nữa, có lẽ
còn tùy thuộc vào duyên số nữa.























































































-Ừ, thôi, đi nghỉ sớm đi.



Cả ngày hôm nay Mai và Hoàng đã
không nói với