trên ghế, chính là hộp nhựa mà Bạch công tử đưa cho tôi
cùng với cặp lồng phở. Tôi dùng ánh mắt vô can nhìn Bảo Yến, nhún nhún vai, tao
đã mở đâu mà biết là gì.
Vì thế, Yến cô
nương tự mình động tay động chân, sau đó hét lên một tiếng, chạy thẳng ra khỏi
cửa. Tôi thấy nó như thế, đưa mắt nhìn lại cái hộp. Chẳng trách bà cô kia lại
tránh xa! Lại nhìn ra ngoài cửa, Yến cô nương đứng ở đó, chỉ tay về phía tôi
hét lớn.
-
Mày còn
chối nữa không? Ngoài cái kẻ tâm thần kia thì còn ai có thể chiều theo cái sở
thích quái dị này của mày chứ.
Được rồi, tôi
thừa nhận trong những người tôi quen biết, chỉ có hắn là dung túng cái sở thích
này của tôi thôi. Nhưng mà, CON RANH KIA, sao mày có thể nói người ta là tâm
thần chứ? Có mà anh già nhà mày tâm thần, con mày tâm thần ấy…hừ…Còn nữa, tao
nào có quái dị, cùng lắm cũng chỉ khác người chút thôi nha.
-
Còn
ngồi đấy, mày có mang thứ kinh khủng đó ra khỏi cửa hàng không hả? Mày muốn hôm
nay đóng cửa chắc…
Dưới sự hò hét ép
buộc của Yến cô nương, tôi miễn cưỡng đóng hộp sầu siêng lại, cất vào tủ lạnh trong
phòng nghỉ, chịu khó đến khi về nhà ăn sau vậy.
Tôi và Bảo Yến
đều là những kẻ lười, có nhiều khi bận bịu quá hay chán nản sẽ không ra ngoài
ăn, cũng chẳng buồn về nhà, nên chúng tôi đặc biệt dành ra một không gian nhỏ,
bên trong có giường đơn, tủ lạnh lúc nào cũng đầy đủ đồ ăn thức uống, còn cả lò
vi-sóng và ấm điện nữa. Cũng có khi vì bị bức đi xem mắt quá nhiều, tôi sẽ trốn
đến đây vài ngày, tóm lại nơi này chính là địa bàn tránh bão của chúng tôi.
Bảo Yến thấy tôi
thật sự cất sầu riêng đi rồi mới chạy vào, tìm bình xịt phòng xịt chỗ này một
ít, lại xịt chỗ kia một ít, giống như là xua đuổi tà khí vậy. Tôi ngàn vạn lần
dùng ánh mắt bí mật khinh bỉ nó, đúng là đồ không biết hưởng thụ mỹ vị! Thôi
thì tôi đi làm việc vậy, hừ…
-
Chị
Ngân đến rồi sao?_Người bên ngoài đẩy cửa tiến vào, tươi cười chào hỏi.
-
Ừ,
cậu vất vả rồi!_Tôi ngước lên nhìn người vừa đi vào một cái, cũng cười lại.
Người này chính
là một trong hai nhân viên giao hoa của cửa hàng chúng tôi, tên là Trương Long,
hiện đang học đại học năm 3, tính tình hiền hòa dễ gần, làm việc cũng rất có
trách nhiệm, đến nơi đến trốn, đã làm ở đây 2 năm rồi. Ban đầu chúng tôi cũng
không cần thêm người, nhưng vì đơn hàng càng lúc càng nhiều, lại cần giao tận
nơi, nên mới thuê một người giao hàng, sau đó thì thuê thêm Trương Long làm bán
thời gian, nhưng hôm nay người giao hàng chính kia xin nghỉ ốm nên Trương Long
phải làm việc của cả 2 người.
-
Cố
gắng hết buổi sáng thôi, chiều nay không cần giao hàng nữa, cậu làm xong thì
nghỉ ngơi rồi chiều mà đi học._Bảo Yến ôm hoa đi theo sau Trương Long, vừa
chuyển hoa cho cậu ta để vào giỏ xe vận chuyển vừa khích lệ cậu ta mấy câu._ Buổi
trưa muốn ăn gì, chị đặt sẵn giúp cậu?
-
Cảm
ơn chị Yến, cho em như bình thường thôi._Cậu ta cẩn thận đặt hoa vào giỏ, có
chút ngượng ngùng trả lời.
Haizz, chàng trai
trẻ này, có lẽ là ít tiếp xúc với con gái quá rồi, thế nên mới động một chút là
ngượng ngùng như thế. Tôi đây thân là bà chủ, cũng kiêm luôn bậc tiền bối đi
trước, phải ra tay tương trợ cho cậu ta thôi.
-
Trương
Long này, cậu có bạn gái chưa?_Tôi ôm hoa đến, đưa cho Trương Long, tiện miệng
thăm dò một chút, ai ngờ anh chàng này mới nghe vậy liền xảy tay, nếu như không
phải tôi nhanh lẹ thì đi tong mất mấy bó hoa rồi._Tôi chỉ muốn giới thiệu bạn
gái cho cậu thôi, không cần sợ đến thế chứ, tôi đâu có ăn thịt cậu.
-
Em,
em không có ý đó. Chị hỏi đột ngột làm em giật mình thôi.
Thấy cậu ta luống
cuống tay chân như vậy, tôi cũng biết cậu ta lại ngượng ngùng rồi, thế nên vỗ
vai cậu ta mấy cái, rồi để cậu ta tiếp tục làm công việc của mình.
“A…” Tôi vừa xoay
người, liền bị khuôn mặt gần sát của Bảo Yến dọa cho giật mình. Cô nương à, có
biết làm như thế có thể khiến người khác bắn tim ra ngoài hay không? Lại còn
dùng ánh mắt hận không thể bóp chết người khác ấy nhìn tôi nữa, này nha, tao có
thù oán gì với mày đâu chứ.
-
Mày
nhìn tao như vậy là có ý gì?_Tôi lui lại một bước, cảnh giác hỏi người trước
mặt.
Chỉ thấy Bảo Yến
khuôn mặt đang thâm trầm bỗng tươi cười toe toét, dơ tay đập đập lên vai tôi ân
cần.
-
Mày
muốn làm bà mối đến thế sao, vậy thì tao nhờ mày một chuyện nhé?
Tôi tóm lấy bàn
tay trên vai, cẩn thận gạt xuống, cười khì khì nịnh nọt.
-
Mày
cần tao giúp gì thì cứ nói, tao với mày là bạn mà, không cần khách khí như vậy
đâu.
-
Vậy
thì phiền mày, giới thiệu cho cái người tên Gia Tuấn nào đó một thiếu niên thật
là dễ thương, để anh ta không đeo bám tao nữa, không có gì khó khăn chứ?_Bảo
Yến nói xong, còn hướng tôi cười tươi rói, làm sống lưng tôi lạnh toát.
Cô nương à, tha
cho tôi đi có được không? Chuyện mày với anh già đó đâu có liên quan đến tao,
đó là vì mày hấp dẫn anh ta chứ tao làm gì đâu, mày sao có thể đem mọi chuyện
đổ lên đầu tao như thế được. Hơn nữa, chẳng phải mà
