húc rồi. Xong lúc 3 giờ 58 phút sáng ngày 5 tháng 5. Đây là chương dài nhất mà Trân muốn tặng mọi người. Sắp tới Trân sắp phải thi học kì rồi nên khoảng 2 tuần nữa mới có ngoại truyện. Mong mọi người ủng hộ nha.
Trở lại với bi kịch của họ 8 năm trước.
Sau khi nghe tin nó đang nằm chờ chết ở bệnh viện, lòng hắn chợt trở nên trống rỗng. Hắn rất muốn đến thăm nó nhưng sự hận thù đã níu giữ đôi chân hắn. Hắn hận nó, hận vì nó đã phản bội tình cảm mà hắn giành cho nó và mong cho nó chết để thỏa nỗi lòng mình.
Quay lại bệnh viện.
– Bác Wen, liệu con bé có sao không ạ? Phải làm thế nào thì con bé mới chịu tỉnh ạ?
Anh Tuấn và chị Ngọc đang đứng nói chuyện với bác Wen – bác sĩ kiêm bác ruột của anh, nó và Trúc Anh. Bác Wen nói nó đã qua cơn nguy kịch nhưng chuyện nó có thể hay không thì không nói trước được.
Lúc này ở biệt thự của Nguyễn gia – nhà hắn và Hoàng.
– Con nói sao? Cái Lam nó … – Nguyễn phu nhân nhìn Hoàng, khuôn mặt tỏ vẻ kinh ngạc. Sao có thể chứ?
– Chị Lam vì bảo vệ anh hai mà phải chịu chuyện này! Trước đây tên Joker thích chị Lam nhưng không được đáp trả nên mới bày ra bi kịch này! – Hoàng nghiến răng nói. Nghe Trúc Anh kể lại mọi chuyện mà cậu nhóc chỉ muốn băm tên Joker thành trăm mảnh.
– Tên Joker ghen tức vì trước đây người mà Lam yêu là Vũ nên hắn đã đe dọa sẽ giết Vũ nếu cậu ấy không chịu rời xa Vũ! Đến khi Lam và Vũ gặp lại nhau, tên đó vẫn còn ghi hận chuyện thằng Vũ đánh bại hắn và cướp trái tim của Lam, do đó hắn mới bắt Lam thực hiện giao ước là rời xa Vũ và cùng hắn đối mặt, chỉ khi cả hai cùng chết thì mới kết thúc giao ước! – Quân nói một lèo, ánh mắt ánh lên vẻ lo lắng.
Hai vị trưởng bối của Nguyễn gia cùng Hoàng, Quân và Phong ngồi nói chuyện mà không hề để ý đến một bóng người đang sụp đổ ở góc cầu thang. Hắn vừa bước xuống nhà thì đã nghe cuộc đối thoại của mọi người. Thì ra nó vì hắn mà hi sinh, vì hắn mà chịu đựng mọi chuyện. Hắn đã không biết, hắn chỉ biết mù quáng mà căm ghét nó, mong cho nó chết.
– Ai nhắn vậy? – Phong hỏi khi nghe tiếng chuông điện thoại.
– Anh Tuấn nhắn! Về Lam! – Quân nói rồi lấy điện thoại cho mọi người cùng xem. Xem xong, mặt ai cũng có vẻ bất ngờ. Hoàng vô tình quay ra sau và thấy hắn. Hắn vội chạy đến chỗ mọi người.
– Lam sao rồi? Cô ấy thế nào? – Hắn túm lấy áo Quân mà hỏi, mặc kệ sự có mặt của những người khác.
– Chết rồi! – Quân ngạc nhiên nhìn hắn. Chắc là nãy giờ hắn đã nghe hết mọi chuyện. Cậu giả vờ khó chịu nói, cố gắng gỡ hai tay hắn ra. Hắn buông Quân ra, thất thần lùi về sau mấy bước rồi chạy lên phòng. Mọi người phía dưới nhìn hắn mà xót xa. Quân nhớ lại tin nhắn của anh Tuấn mà vẫn không hiểu vì sao Lê gia lại muốn làm vậy.
” Anh nhắn tin báo cho em và mọi người Lam đã tỉnh, nhưng con bé phải sống đời sống thực vật! Do đó Lê gia quyết định đưa nó sang Nhật tiếp tục chữa trị! Nếu tên nhóc Vũ có biết chuyện thì nói con bé chết rồi! Rõ chưa? Anh muốn thằng nhóc đó tự tìm ra Lam nếu nó tin cái Lam còn sống! ”
* Vũ ‘s POV *
Kể từ khi biết chuyện của Lam, tôi chỉ biết ngày đêm làm việc, không còn quan tâm bất cứ thứ gì khác. Những hình ảnh về Lam luôn in sâu trong tâm trí tôi. Những kỉ niệm giữa cả hai, may mắn là tôi còn giữ. Việc học của tôi và những người khác cũng kết thúc. Tất cả trở về làm cho Tứ đại gia tộc. Tôi làm chủ tịch của tập đoàn Nguyễn gia – chi nhánh thứ hai của Tứ đại gia tộc. Hoàng làm phó chủ tịch còn cô bé Trúc Anh – em dâu tương lai của tôi thì làm thư kí. Chi nhánh một thì do vợ chồng anh Tuấn quản lí. Chi nhánh ba và bốn của Tứ đại gia tộc được gộp làm một và do hai người Quân Trang quản lí. Phong trở về làm ở tập đoàn D.K của gia đình nó với Phương. Còn chuyện của Lam, Lê gia phải nói là cô ấy đang có công tác ở Nhật. Còn tôi, làm việc ở tập đoàn xong thì đi về nhà, ít tiếp xúc với mọi người. Ba mẹ và mọi người có khuyên tôi kiếm bạn gái nhưng tôi không chịu. Trái tim tôi chỉ thuộc về Lam và mãi mãi là như vậy.
4 năm sau cái chết của Lam.
(T/g * thì thầm với độc giả * Do anh này không biết nên mới nghĩ chị Lam chết thôi!
Độc giả * lườm tác giả cháy mặt, tay thủ sẵn gạch để ném * Không phải tại bà cho kịch bản sao? Còn nói gì hả?
Hắn * tay cầm súng chĩa vào tác giả, sát
