ành hơn;
- Đi thôi,chỉ còn một trụ sở chính cần phá,-Cô lướt mắt đến chỗ người
đàn bà Diana đó,đã biến mất,cô cất bước đi,tại một nơi,có người đang nở
nụ cười như nắng sớm,vô cùng đẹp đẽ nhưng cùng vô cùng nguy hiểm.
Trên bầu trời đen,những vì sao sáng như tinh tú của ngân hà
đang thay nhau khoe những chiếc đầm sáng lấp lánh,tuy nhiên,điều khác lạ ở đây
là mặt trăng đỏ. Mặt trăng đỏ là mặt trăng chỉ xuất hiện đúng một lần trước khi
thánh nữ của quỷ chết,đó được xem như là điềm báo của quỷ,vậy mà giờ đây mặt
trăng đỏ lại xuất hiện trong ngày rằm.Mặt trăng to,cứ như nuốt chửng cả bầu trời
đêm,và đằng xa,thoáng có bóng ba người đang bay giữa trời.
Vi đang cưỡi trên lưng con phượng hoàng băng-kiềm diễm và sắc
sảo
Kaun đang cưỡi trên mình con đại bàng phong-nhẹ nhàng nhưng
nguy hiểm
Và cô,thiếu nữ Lala đang cưỡi trên mình ngựa một sừng,thánh
vật của muôn loài-đáng yêu nhưng đầy sự chết chóc.
Mỗi người một vẻ nhưng khi kết nối với nhau lại tạo nên sức
mạnh vô song.
Lala mang trên mình chiếc giáp màu huyết,mái tóc đã đổi sang
màu đỏ tươi,buông thả theo làn gió,nô đùa cùng áng mây.Đôi môi đỏ mọng,đôi mắt
ánh lên sự tinh nghịch,đang đọng những vết tích của những giọt nước mắt.Bàn tay
thon thon đang vuốt ve con ngựa một cách yêu thương.Bức tranh này thật sự khiến
cho muôn người ngã gục.Hoa phải ghen và mây phải tan...
Còn cô,vẫn như thế,vẫn là mái tóc dài bạch kim,đôi mắt bạc
vô hồn,vẫn là không cảm xúc dù đã giết hại hàng ngàn người,cô vẫn như thế.Nhưng
sao hôm nay lại khác quá vậy,cô đang mang trên mình chiếc đầm màu trắng,chiếc đầm
không hề có bất cứ hoạ tiết nào chỉ đơn giản là màu trắng ,mái tóc dài đã được
bện lại thành những lọn tóc xoăn xoăn,uốn nhẹ vào người,trên đôi tay cô,chiếc
nhẫn bạc đã có vài vết trầy,và bàn tay phải của cô,chiếc dây chuyền vẫn nằm
trong lòng bàn tay,Vi
Còn Kaun,anh vẫn đang mải mê ngắm nhìn Vi và Lala,cứ nhìn
qua rồi nhìn lại đến nỗi Lala phải quay lại,bất giác rùng mình
- Nhìn gì mà giống ăn tươi nuốt sống người ta thế hả?-Lala
ghẹo,đôi mắt khẽ chớp,hai ngón tay tạo thành chữ V một cách nhanh chóng.
- Nhìn ai nên nhìn-Kaun vẫn mãi mê nhìn,trả lời ngọt sợt,Lala
ngạc nhiên rồi cười nham hiểm,đôi bàn tay đưa lên không rồi lại buông xuống với
lực cực mạnh
- á á á á á á-Kaun hét lên,con đại bàng bỗng dưng biến mất,và
anh đang rơi tự do
- a ha haha,ngốc quá há há há-Lala cười ngặt nghẽo không chú
tâm đến cái người chủ của chủ nhân đang bay đằng trước,Vi khẽ nhếch
môi,"tách" một cái..."hí hí hí hí" Con ngựa của Lala chổng
chân sau lên khiến Lala ngã nhào...
- aaaaaaaaaa- Lala hét lên bằng thanh âm ở mức độ,gây nhức lỗ
tai.
- Đây là khu rừng quỷ ám,ta nghĩ chắc các ngươi sẽ thích lắm,phải
dạy dỗ lại chứ..-Vi nghĩ rồi niệm chú..
Đố các bạn câu thần chú gì đấy..hihi.. Đón đọc chap 8.2
nhé.. Câu chuyện chỉ mới bắt đầu thui
- á á á á cá sấu.... Á rắn nước,á á thác nước, phù phù
phù-Sau khi Kaun hét lên với một đống âm thanh và đối đầu với vô số loài thú
thì anh đã lên bờ,nằm vật ra và thở dốc..
Từ trên bầu trời,một thứ gì đó sáng lấp lánh,đó là
cô-Lala,cô đang lao xuống với vận tốc ánh sáng và...
Thiết đầu công.
"binh" - Á... Đau quá đi mất-Kaun ôm đầu,mắt liếc
qua cô gái đang tập bò,nhìn anh "thơ ngây vô số tội"."Anh có sao
không?"-Cô hờ hững.Máu nóng trong người anh nổi lên,anh lao tới cô,vật cô
ra và...ném xuống nước.Khuôn mặt anh đỏ lên vì tức giận,Hàm răng cắn chặt vào
nhau tạo thành những tiếng ken két.Anh vô tâm nhìn Lala đang chới với giữa dòng
nước xiết,khuôn mặt cô hốt hoảng,chìm xuống rồi lại ngoi lên,và sau đó,anh
không thấy cô ngoi lên nữa,một linh cảm xấu,anh lập tức nhảy xuống nước,cố gắng
tìm cô khi đôi mắt và mũi bị dòng nước ập vào.Một ánh sáng loé lên ở phía dưới
đây nước,anh bơi thật nhanh,cô gắng cầm lấy vật ấy và ngoi lên khỏi mặt nước,anh
đưa cô lên bờ và ho sặc sụa.Còn Lala thì ôm lấy cổ,cố gắng ói thứ nước lẫn bùn
mà cô vừa nuốt kia,khuôn mặt tím lại vì sợ hãi xen lẫn chút đau đớn.Cô nhìn anh
căm thù,đôi mắt như nuốt trọn lấy anh.
- Đáng đời,dám..-Kaun cất tiếng giễu cợt nhưng chưa hết câu
đã bị cô chen vào"anh là tên khốn,tôi không biết bơi mà anh lại xô xuống
nước,đồ nhẫn tâm"-Cô liếc anh một cái rồi đi sâu vô trong rừng.
- Ơ.. Cô..cô không biết bơi hả??- Kaun ngạc nhiên,đuổi theo
cô,khẽ nắm chặt lấy cánh tay cô mà kéo."Anh phiền quá" đáp lại anh là
cái nhìn căm hận.Nói xong,cô đọc thần chú dịch chuyển..
1 giây...
2 giây
3 giây.....
- Ớ...sao không được,lại xem nào... Ớ gì vậy nè...ớ lại..ớ-Cô
xanh mặt,đôi mắt đảo qua anh." Nè,giỡn hả??"- Kaun lay cô,đáp lại là
sự im lặng..
- Hỡi đất mẹ thân thương..hỡi các ma quỷ bốn phương..hỡi tứ
vệ linh thần của ma giới... Ta kêu gọi đại bàng phong..linh thú cai quản vùng đất
phương Nam..hãy nghe lời kêu gọi....- Kaun vẽ giữa không trung tạo thành ma trận
rồi đọc lời kêu gọi..Vẫn là cái sự im lặng
