pacman, rainbows, and roller s
Đợi Chờ Kí Ức

Đợi Chờ Kí Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326675

Bình chọn: 7.00/10/667 lượt.

và lôi vào bên trong.

Ba người còn lại nhìn thấy Nguyên Hạ được kéo vào thì vui mừng thở phảo nhẹ nhỏm. Nhưng Nguyên Hạ được kéo vào thì sụp người ngồi xuống khóc nức nở. Cả 5 người im lặng vỗ về chờ Nguyên Hạ bình tĩnh lại.

Sau đó, Nguyên Hạ kể cho họ nghe lại việc cô vì trong lúc yếu mềm bị bạn trai lợi dụng, bây giờ cô đã có thai 1 tháng rồi nhưng bạn trai lại rũ bỏ trách nhiệm và nói chia tay. Cô cảm thấy xấu hổ và có lỗi với gia đình nên chẳng muốn sống nữa.

- Thằng khốn đểu giả – Phương Hồng nghe xong tức giận đứng lên mắng.

- Đừng buồn nữa, buồn vì hạng người như thế không đáng đâu – Minh trang vỗ vai Nguyên Hạ khuyên lơn.

- Đúng đó, Hạ là cô gái tốt, chia tay Hạ là tổn thất lớn nhất của tên đó – Ngọc Yến cũng khuyên.

- Không được, phải trừng trị cho tên này một trận mới hả dạ – Hải Quỳnh bực tức nói.

Bốn người kia cùng nhìn nhau sau đó gật đầu tán thành.

Trong một khu vui chơi, ngay khu vực bowling bỗng xuất hiện 5 cô gái xinh xắn, mặc váy ngắn để lộ 5 đôi chân dài gợi cảm, đeo những đồ trang sức cực kì bắt mắc. Họ chơi bowling bên cạnh ba anh chàng ăn bận bảnh bao, lâu lâu đưa mắt liếc nhìn ba anh chàng mĩm cười khen ngợi tài chơi của ba chàng. (>0<)

- Tên Tùng bạn trai của Nguyên Hạ là ai vậy – Phương Hồng tựa người vào Minh Trang hỏi nhỏ.

- Thằng đeo dây xích chó đó – Minh Trang buông một câu khinh miệt.

Phương Hồng nhìn cái tên có mái tóc như bờm ngựa đeo một sợi dây truyền dài thòn gật đầu một cái rồi bạo dạng đến xã giao cùng ba người kia. Sau vài câu đẩy đưa, cô đã nhập bọn với họ nhanh chóng. Trong lúc chơi, cô nháy mắt với 4 người bạn, họ nhìn nhau mĩm cười, con mồi bị lọt lưới rồi.

- Haiz! Mua sắm thiệt là mệt mỏi mà – Phương Hồng quăng hơn chục cái túi xuống dưới đất rồi bò lên giường nằm thở dốc, sau đó dùng chân đạp đạp đôi giày cao gót cho nó rơi tự do xuống sàn nhà.

- Trời ơi toàn là hàng hiệu không, bà cũng dã man quá đi – Lê Phương lục lọi những chiếc túi lôi đồ trong đó ra.

- Nhằm nhò gì, cái này mới đáng giá nè – Vừa nói, Phương Hồng vừa xòe ngón tay đang đeo một chiếc nhẫn lấp lánh cho mấy đứa bạn xem.

- Trời! Tên này cũng sang thiệt – Ngọc Yến la lên.

- Nè, bà có để bị lợi dụng chút nào không đó – Hải Quỳnh lo lắng hỏi.

- Yên tâm, cái móng chân của tui hắn ta còn chưa động được chứ đừng nói đến người tui. Bọn con trai là vậy mà, càng không cho thì họ càng muốn có, càng ra sức chiều chuộng. Chiêu này tui học được của bà chị tui – Phương Hồng đắc chí nói rồi ngồi bật dậy nói – Ngày mai đem chiếc nhẫn này đi bán lấy tiền dẫn Hạ đi phá thai.

Phương Hồng vô ý động đến nỗi buồn của Nguyên Hạ, Hải Quỳnh vội đá vào chân cô nhắc nhở. Cả hai vội liếc nhìn Nguyên Hạ vẻ mặt cô buồn bã khiến cả bọn cũng buồn theo.

- Ok, đưa cho tao, tao bảo đảm má tao sẽ không ép giá để tụi mày chịu thiệt đâu – Ngọc Yến gật đầu rồi cầm lấy chiếc nhẫn.

- Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi , đừng quá đau buồn, đừng vì chuyện này mà hủy cả tương lai của Hạ – Hải Quỳnh nhẹ nhàng khuyên, làm Nguyên Hạ cũng nguôi ngoai rồi gật đầu.

- Nghĩ vẫn tức cái tên khốn đó, phải dạy cho tên đó một bài học mới được. Chờ đi, để mình vơ của tên đó một mớ rồi đá cho nó bay tít tấp luôn – Phương Hồng tức giận đập tay xuống giường mắng.

- Thôi đi, cái gì cũng giới hạn thôi, không chừng lấy gậy ông đập lưng ông. Ngày mai kết thúc đi – Minh Trang lạnh lùng phán, cô lo sợ tên Tùng sẽ trở mặt khi biết bọn họ giở trò với hắn ta.

- Được rồi, tao nghe mày, tao cũng chán phải chơi trò này với tên khốn đó rồi – Phương Hồng gật đầu nói.

Giữa sân trường, một tên đầu bờm ngựa, ăn mặc diêm dúa đang lẽo đẽo theo một cô gái và mấy người bạn của cô ta.

- Anh không nghe sao, tôi nói là bây giờ tôi đá anh – Phương Hồng hất mặt lạnh lùng nói với tên Tùng.

- Được rồi, đừng giả vờ làm cao nữa, em thích gì nói đi anh chiều – Tên này vẫn cứng đầu không hịu buông, cố tìm cách dụ giỗ

- Anh à, anh tưởng anh là ai vậy. Trừ khi anh là Cường đôla, nếu không anh chiều em không nổi đâu – Phương Hồng khiêu khích nói, rồi cười khĩa.

Tên này nghe xong xanh mặt, tức giận vô cùng nắm lấy cổ tay Phương Hồng gằn lại nói:

- Đừng có giỡn mặt với anh nha cưng, nếu không thì đừng trách, có biết anh là ai không hả, ra đường không ai không biết anh .

- Ai thèm giỡn mặt với cái đồ khốn như anh chứ – Phương Hồng hất tay tên Tùng ra giận dữ mắng – Cái thứ người như anh chuyên dụ giỗ lừa gạt con gái nhà lành rồi vứt bỏ nên thử một lần bị đá cho biết mùi.

- Mày ….- Tên Tùng giận dữ đưa tay lên cao định tát Phương Hồng nhưng đã bị Minh Trang chụp tay lại rồi theo đà quặc tay hắn ra sau, sau đó cô đá vào hai phần nhượng của tên Tùng khiến hắn khụy xuống ở tư thế quỳ, mặt cúi xuống đất trông thảm thương vô cùng.

Tên Tùng giận dữ định đứng dậy nhưng đã bị Minh Trang thúc một đấm vào bụng không đứng dậy nổi. M