uan trọng, công ty của ông đã bị hai anh em Khôi Vỹ và
Anh Vũ làm cho phá sản rồi phải không, ông có muốn trả thù bọn chúng không ?
tôi sẽ giúp ông, tôi biết kẻ mà ông đang muốn tìm hiện đang ở đâu…
Một
phút sau thì cô nàng tắt điện thoại, nhìn vào căn biệt thự đang rộn tiếng cười,
cô ta nhếch một nụ cười nửa miệng nhạt nhẽo rồi quay đi….
Tối…
Sau
một ngày rong chơi quậy phá trên biển, cả bốn đứa nhóc đều nằm bẹp một chổ ngắm
mặt trăng bạc sáng rực trên cao, trời đêm thật yên tĩnh, những cơn gió mát lạnh
ùa qua mang theo hương hoa hồng xanh, ngoài vườn, tiếng dế kêu râm ran, đã gơn
6h00 tối, giờ nãy có lẽ Khôi Vỹ đã xong việc, bốn đứa sắp đồ ăn ra bàn ăn ngoài
trời chuẩn bị cho bữa tiệc tối nay, nhưng đến giữa chừng thì cả bọn lại phát hiện
ra là thiếu nến, mặc dù Leo bảo có thể dùng bóng điện để thắp sáng, nhưng hai
cô nhóc nhiều chuyện thì nhất định đòi phải có nến. Không còn cách nào khác,
Minh Nhật đành cùng Cát Cát ra ngoài mua nến. Anh Vũ và Leo đi lên phòng lấy
thêm ít đồ ăn trong tủ lạnh, Leo lôi ra một chai rượu Pháp, đây là thứ cậu chuẩn
bị cho Khôi Vỹ…
Đang
háo hức với công việc thì…
RẦM….
Cả
hai quay ra giật mình, có tiếng động gì đó rất to phát ra bên dưới, hai đứa vội
vàng đi ra cửa sổ nhìn xuống, có mấy chiếc xe hơi đã hất tung cánh cổng lao
vào. Leo cau mày, linh tính cho cậu biết có gì đó không hay sắp xảy ra…
-Bọn
đó là ai, sao lại xông vào đây?
Anh
Vũ thì nhìn xuống run run, một đám người trong xe ùa vào trong nhà, cô bé đã nhận
ra kẻ đi đầu trong bọn người đó là Hắc Hải, quản gia và là cánh tay đắc lực của
Hoàng Long…
-Leo…bọn
chúng…là thuộc hạ của Hoàng Long. Chúng ta mau chạy thôi…. Anh Vũ quay sang Leo
hoảng hốt, khuôn mặt cô bé tái mét, cả người run rẩy. Leo vội ôm lấy cô trấn
an.
-Anh
Vũ, đừng sợ, không sao đâu…
-Không được…Leo…chúng ta chạy mau…
Anh
Vũ vẫn không thể bình tĩnh được, vụ hỏa hoạn hôm nào vẫn còn in đậm trong tâm
trí cô, hôm đó những kẻ này đã cướp đi mạng sống của bố Leo và kí ức của cậu ấy,
lần này có thể Anh Vũ sẽ mất đi nhiều hơn nữa. Leo thì vẫn nhìn cô bé đang run
rẫy khó hiểu. Hoàng Long không phải là bố của Anh Vũ sao? Tạo sao ông ta lại
cho thuộc hạ tới đây gây chuyện? Anh Vũ có vẻ rất sợ bọn người này, cộng thêm
việc Khôi Vỹ dùng Blue Rose phá hủy công ty của Hoàng Long, Leo đoán giữa ông
ta và hai anh em Anh Vũ trước đây đã có mâu thuẫn gì đó, nhưng vì chưa lấy lại
được trí nhớ nên cậu không thể lí giải được.
Mấy
tên mafia đã vây quanh ngôi nhà, nhưng lần này chúng không có ý định phóng hỏa
nữa.
-Các
muốn gì ? Sao lại tự tiện xông vào nhà người ta?
Leo
đi ra nhìn bọn lao xao mới xông vào, Anh Vũ vẫn ở phía sau cậu run rẩy. Hắc Hải
đã nhìn thấy cô bé, ông ta cười nhạt phẩy tay ra hiệu cho bọn thuộc hạ.
-Giết
hết cả hai đứa nó đi.
Lập
tức một đám lao xao ùa lên vung mã tấu chém xuống Leo. Nhưng chỉ một cước của cậu
mấy tên đã bay ra sau ngã đè lên nhau, công nhận sức mạnh của Leo càng ngày
càng đáng sợ. Nhưng đã có sự chuẩn bị, đi tới tìm Anh Vũ lần này Hoàng Long còn
chuẩn bị vài tên khá đặc biệt, con át chủ bài trong kế hoạch trả thù cuối cùng
của ông ta…
-Mày
khá lắm, thằng nhóc tóc đỏ, nhưng tụi mày sẽ không thoát khỏi đây được đâu…
Vài
tên tây đen lực lưỡng bước ra, và trên tay chúng là những thanh sắt trắng lóe,
Leo cười nhạt mỉa mai. Định lấy thịt đè người sao ?
Một
tên lao lên trước và nhằm đầu cậu phang mạnh, Leo rất nhẹ nhàng lách người ra
né được và tung một cước vào mặt nó, tên này loạng choạng ngã ra sau, nhưng sau
ba giây thì nó lại xông lên, mấy tên khác cũng không để cậu có thời gian định
thần. Leo nghiêng người né mấy con dao đang chém xuống mình rồi đá bay mấy tên
này ra sau, đúng lúc đó thanh sắt giáng vào cậu, Leo vội ngã người ra sau,
thanh sắt sợt qua vai Leo, cậu thấy hơi rát, chiếc áo sơ mi trắng rách một đường.
-Leo…
Anh
Vũ lo lắng chạy lại, nhưng Leo đã đẩy cô bé vào phòng đóng cửa lại. Anh Vũ giật
mình, cô bé đưa tay đập cửa la hét hoảng loạn. Ở bên ngoài, Leo vẫn bình tĩnh
nhìn kẻ thù trước mặt, xem ra mấy tên tây đen này không thể nhanh nhẹn bằng cậu
nhưng ít ra khả năng chịu đòn của tụi nó cũng rất đáng nể, vậy là không dễ dàng
hạ tụi nó trong một đòn rồi. Cậu nắm chặt tay thủ thế, hơi rắc rồi rồi đây…
-Tụi
mày! Giết thằng nhóc này đi!
Hắc
Hải ra lệnh cho đám thuộc hạ, mấy tên này lập tức lao vào. Nhưng tên tây đen đi
đầu đã nhanh chóng gục xuống với một cước trời giáng của Leo vào bộ hạ của nó.
Cậu cười nhạt lùi ra tránh đòn của tên tiếp theo giáng xuống, đành phải dùng
cách này mới mong mau chóng kết thúc được trận đấu, tụi này chơi đánh hội đồng
cậu thì cậu cũng không cần quân tử với tụi nó làm gì nữa, an toàn của Anh Vũ
lúc này được đặt lên trên hết, bọn này khá đông, phải nhanh chóng tìm cách đưa
cô bé ra khỏi đây…
Nhưng
Leo đã sơ sẩy, khi đám tây đen đang dồn cậu lại một góc thì Hắc Hải và đồng bọn
tập