Duck hunt
Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327112

Bình chọn: 9.5.00/10/711 lượt.

ghe thấy nhưng ánh mắt vẫn nhìn xuống quyển sách , cánh môi hé mở - " Nếu như anh ta đã kiên quyết rũ bỏ trách nhiệm , rũ bỏ mọi thứ thì mình cũng không có cách gì khuyên can. Vả lại lời cũng đã thốt ra sao có thể rút lại. Chỉ có điều... "

" Kết quả cho ra có được như mong muốn hay không thôi " - Hàn Lệ Ái nhàn nhạt đáp. Hắn không suy nghĩ được rằng hành động này của hắn mất nhiều được ít. Chọn một thời điểm không thích hợp , nói ra một câu bộc phát. Vương Lãng Thần coi như đã hoàn toàn mất đi quyền quyết định lẫn tư cách công khai mẹ mình. Hắn chỉ được một thứ đó là không thể còn được tiếp quản quyền kinh doanh .

 Vương Lãng Thần cau mày nhìn sang cô , không nghĩ cô sẽ nói ra những lời này. Trước kia cô còn giáo huấn hắn một trận về trách nhiệm với Vương thị. Nhưng bây giờ lại có vẻ không quan tâm đến việc làm của hắn. Chẳng lẽ vì những lời hắn tuyên bố không thể làm khác đi nên cô chỉ buông xuôi theo không nói gì .

" Đây chính là kết quả mà tôi mong muốn " - Lãng Thần nghiêm túc nói.

" Thực sự ? "

" Thực sự "

" Tôi biết rồi... " - Cô nhỏ giọng đáp.

 Một câu trả lời ngắn gọn nhưng cũng đủ làm hắn và hai người kia ngạc nhiên . Cô không quan tâm , không can dự , không nói xỏ xiên cũng không lên tiếng dạy dỗ hắn. Chỉ là nhạt nhẽo đối với chuyện của hắn.

Thiệu Nha lại nhìn qua Vu Tích Kỳ khẽ trao đổi ánh mắt nhưng cậu ta chỉ nhướn vai một cái rồi hạ xuống một cách bất lực .

************************************

...Giờ ra chơi...

Cantin

" Hôm qua cũng cám ơn em đã nói cho tôi biết. Nhờ em mà mẹ tôi đã được đưa đến bệnh viện kịp thời " - Vương Lãng Thần nhẹ giọng nói với cô ngồi đối diện.

Hàn Lệ Ái không nhìn hắn , chỉ là cầm dao nĩa lên ăn - " Không cần phải cám ơn tôi. Tôi chỉ thấy bản thân nên làm gì thì làm thôi. Nhưng bản thân tôi cũng đang không biết mình có quyết định đúng hay không ? "

" Ý em là hối hận vì đã nói với tôi " - Hắn có chút khó chịu vì lời nói của cô.

" Tôi không hối hận. Chỉ là mọi chuyện lại ra một kết quả mà tôi không lường trước được thôi " - Hàn Lệ Ái nhàn nhạt đáp.

 " Ý em là gì ? " - Vương Lãng Thần buông dao nĩa xuống , chằm chằm nhìn cô.

" Đừng quan tâm " - Cô ngước lên , ánh mắt đối diện hắn.

" Sao ? "

" Đừng quan tâm , Lãng Thần . Vì mọi chuyện đã không còn quan trọng nữa nên anh cũng đừng quan tâm " - Hàn Lệ Ái hờ hững lên tiếng.

Vương Lãng Thần khó hiểu quan sát cô - " Em làm sao vậy ? "

" Không có gì , tôi đã bảo anh đừng quan tâm nữa "

Đúng vậy , đừng quan tâm . Đừng quan tâm đến cô nữa , cô không muốn có một cảm giác gì cả. 

Hàn Lệ Ái cụp mắt nhìn sang đĩa thức ăn của hắn mặt có chút nhăn lại - " Anh sao lại suốt ngày ăn thịt không như vậy ? "

Hắn biết cô muốn lãng tránh chủ đề này , không muốn nói tiếp. Từ lúc Vương Lãng Thần quen biết cô , số lần hắn không hiểu được cô không ít. Hắn thực sự không thể nhìn ra được tâm tư của cô gái này. Rốt cục muốn biết cô là đang nghĩ cái gì vậy ?

 Hắn chỉ có thể cau mày nhìn cô. 

" Bởi vì tôi thích ăn thịt "

Lời nói của Vương Lãng Thần chưa kịp dứt thì cô đã nhanh tay đổi đĩa thức ăn của hắn với của mình. 

Việc cô hằng ngày cứ bắt hắn ăn uống đầy đủ dinh dưỡng , không được ăn nhiều dầu mỡ tuy rằng khiến hắn cảm thấy khó chịu nhưng mà trong lòng lại sinh ra một cảm giác ấm áp , ngọt ngào. Hắn biết Hàn Lệ Ái là quan tâm đến hắn.

Nhưng cô hôm nay hành động lại khác thường khiến cho lòng hắn không yên. 

Cả hai đang ngồi ăn thì bỗng nhiên điện thoại của Hàn Lệ Ái rung lên . Cô liền liếc qua màn hình di động , ánh mắt có chút biến động.

" Sao thế ? Là ai gọi vậy ? " 

Vương Lãng Thần nhìn thấy sự khác lạ của cô liền hỏi.

" Không có gì . Tôi ra ngoài nghe điện thoại đây " - Hàn Lệ Ái lạnh nhạt nói rồi cầm lấy điện thoại rời đi.

 Hắn cặp mắt loé lên tia quỷ dị nhìn theo bóng dáng cô đi khỏi cantin.

.............................................

" Con biết rồi , thưa cha. Con sẽ sắp xếp chuyến bay ngày mai " 

Hàn Lệ Ái buông điện thoại trong tay xuống. Quả nhiên không ngoài dự đoán của cô. Tin tức của Lãng Thần đã đến tai cha mình. Chắc hẳn , bây giờ ông ấy rất không vui . 

" Cô thực sự rời đi ? "

Tiếng nói vang lên làm cho cô xoay người lại tìm kiếm. Vu Tích Kỳ đứng đằng sau cô từ nãy giờ đã nghe thấy hết cuộc gọi.

" Phải " - Cô chỉ đáp.

Sau đó khoé miệng có chút cong lên tán thưởng - " Quả nhiên chỉ có Vu nhị thiếu gia nhạy bén. Biết được kết cục của chuyện này "

Đúng vậy , Vu Tích Kỳ chính là đã suy đoán ra chuyện này và hình như không hề sai. 

" Cô dự định khi nào sẽ nói cho lão đại ? "

" Sẽ không "

" Tại sao ? "

" Chuyện này quan trọng sao ? Đối với tôi hôn ước này ngay từ đầu chỉ là một sự giao dịch có lợi ích. Điều này chắc anh cũng hiểu