XtGem Forum catalog
Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Dạy Dỗ Vị Hôn Phu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326434

Bình chọn: 7.00/10/643 lượt.

>
" Nói yêu anh đi " - Vương Lãng Thần thấp giọng ra lệnh .

" Em yêu anh... " - Cô nở nụ cười ngọt ngào.

" Hôn anh " - Hắn lại xấu xa yêu cầu.

Hàn Lệ Ái ngoan ngoãn như một chú mèo con , lại tiến lên chạm môi hắn , đặt một nụ hôn. 

" Như vậy đã được chưa ? Nói cũng đã nói , hôn cũng đã hôn rồi . Bây giờ anh phải cho em xuống dưới gặp Lăng Nguyệt đấy. Nếu không em sẽ không thèm để ý đến anh nữa " - Cô bất mãn nhìn người đàn ông xấu xa phía trên.

" Được rồi , được rồi . Anh sẽ để em xuống. Nhưng chỉ được trò chuyện trong phòng khách thôi. Không được đi lung tung đấy " - Hắn có chút khẩn trương ôm lấy cô , sợ rằng cô sẽ giận.

Người đàn ông này sao lại bá đạo như vậy chứ ? Cứ giữ chặt cô bên người như sủng vật vậy .Hàn Lệ Ái mở to mắt nhìn hắn. Không vui lên tiếng - " Em đâu có chạy mất đâu chứ ? Anh sao lại cứ trông chừng em như vậy "

Vương Lãng Thần ôm chặt lấy cơ thể cô. Gương mặt vùi vào hõm cổ cô , cánh mũi cao xuyên qua tóc cô, khẽ hít lấy hương dịu nhẹ đã từng mê hoặc hắn ngay từ lần đầu tiên. Giọng người đàn ông vang lên trầm thấp .

" Ái Ái , mười năm đối với anh là quá đủ rồi... "

Cô nghe thấy lời nói của hắn mà trái tim như căng ra. Cổ họng cay cay , nghẹn lại. Mười năm , phải , là mười năm , sao cô có thể không hiểu chứ ? Chính bản thân cô cũng bị 10 năm đó dày vò trong nổi nhung nhớ. 

Cô chợt nhận ra mình đã quá tàn nhẫn với Vương Lãng Thần. Đã để lại trong lòng hắn một bóng ma quá lớn. Là cô từ lâu nên nhìn ra tâm tư của hắn mới đúng.

Hàn Lệ Ái nhìn hắn , giọng nghẹn ngào nói - " Thần... Em yêu anh. Suốt đời này chỉ yêu một mình anh , chỉ sẽ ở bên cạnh người đàn ông tên là Vương Lãng Thần , nên anh đừng lo lắng nữa có được không ? " 

Cõi lòng hắn rung động vì lời nói của cô. Trái tim mỗi lúc đập nhanh hơn , ngọt ngào xâm lấn toàn bộ trái tim hắn không chừa lại chút nào. Vương Lãng Thần nhịn không được thêm giây nào , ngay lập tức chiếm đoạt đôi môi cô. Triền miên quấn lấy cánh môi mềm. Cô đối với hắn chính là bảo vật quý giá nhất trên thế giới này. Hắn không thể mất đi cô , chỉ có thể có được cô.

Tiếng gõ cửa lại vang lên .

Vương Lãng Thần quyến luyến rời bỏ môi cô. Hàn Lệ Ái liền khó khăn húp lấy ngụm không khí ít ỏi . Hơi thở cô dồn dập.

" Được rồi, em mau xuống đi. Chắc là cô bạn của em đang rất mất kiên nhẫn rồi " 

Hắn gương mặt đã trở nên bình thường , khóe miệng còn giơ cao.



" Lệ Ái cậu không xảy ra chuyện gì đấy chứ ? Làm mình lo quá " 

Vừa nhìn thấy cô từ trên lầu bước xuống, Lăng Nguyệt đã nhanh chân chạy đến kéo tay cô. 

Hàn Lệ Ái liền khó hiểu nhìn cô nàng - " Sao lại lo ? Mình đâu có xảy ra chuyện gì ? "

" Vậy vì sao hôm qua đang nói điện thoại giữa chừng thì đột nhiên cậu im bặt không lên tiếng ,mình tắt máy gọi lại thì không có ai bắt máy . Mình còn sợ cậu xảy ra chuyện gì " - Cô nàng nghiêm túc nói.

 Cô trong lòng có chút ngượng ngập . Dẫn Lăng Nguyệt lại ngồi xuống ghế sopha rồi từ từ lên tiếng - " Xin lỗi cậu , chỉ là có một chút chuyện xảy ra nên mình không nói chuyện điện thoại được " 

" Là chuyện gì vậy ? "

" Chuyện này mình có thể không nói được không ? Là chuyện riêng giữa mình và Lãng Thần " - Cô cười khổ.

 Lăng Nguyệt nghe tới liền thở dài, cô nàng biết tính của cô cũng rất hiểu cô . Nếu như cô không muốn nói thì cô nàng cũng không ép - " Cậu đó nha , từ khi cùng với tên họ Vương kia ở cùng một chỗ liền có nhiều chuyện dấu mình "

Đột nhiên , cô nàng nhìn xuống cổ cô , tinh mắt nhìn ra vết hôn màu hồng nhạt .

" Lệ Ái , cậu... " - Lăng Nguyệt kinh ngạc nhìn.

Hàn Lệ Ái liền lấy tóc xõa xuống che đi vết hôn . Cô giọng mất tự nhiên hỏi - " Sao cơ ? "

Cô nàng từ kinh ngạc chuyển dần sang thở dài bất lực , xua tay một cái - " Thôi, không có gì. Cũng phải , cô nam quả nữ các cậu sống chung đương nhiên là phải xảy ra chuyện này . Hèn gì mà Hàn chủ tịch dễ dàng để cho hôn ước bị bỏ còn để yên cho cậu sống chung với Vương Lãng Thần "

Hàn Lệ Ái cụp mi nhìn xuống dưới , hai tay đan vào nhau không biết nên nói gì . Chuyện này ngay từ lúc đầu đều do Vương Lãng Thần làm ra. Lúc trước cô rất hận hắn vì sao đối với cô như vậy. Nhưng bây giờ đã khác , tâm tư cô cũng đã khác , cô nhìn ra tâm tư của hắn đối với mình thì làm sao còn có thể trách hắn. 

" Thôi bỏ qua chuyện đó đi . Lệ Ái , hôm nay hai chúng ta ra ngoài dạo phố Bắc Kinh đi , mình muốn được đi tham quan " 

Lăng Nguyệt nắm lấy tay cô ,mắt lấp lánh như sao trời.

Cô nhìn điệu bộ trẻ con của người bên cạnh liền bật cười nhưng sau đó đôi mắt xinh đẹp hơi nheo lại. Hàn Lệ Ái ngập ngừng mở miệng - " Lăng Nguyệt hay là để ngày khác được không ? Hiện tại mình không thể rời biệt thự được "

Vương Lãng Thần sáng nay đã không vui nếu bây giờ cô đòi ra ngoài cùng Lăng Nguyệt. Theo như tính cách của hắn , chắc chắn sẽ không cho.

" Tại sao