đã vào ngõ cụt!
- Cháu gái! Không sao chứ?
- Dạ! Cháu, cháu không sao ạ! – Tôi lí nhí trong miệng, phủi phủi váy, vịn tay vào người vừa hỏi thăm, từ từ đứng dậy.
Ủa! Sao tay gì mà toàn là da bọc xương, chẳng có chút thịt nào? Lại còn nhăn nheo như quả táo tàu.
Tôi phân vân một lúc rồi liếc nhìn theo cánh tay đó.
Trước mắt tôi là một bà cụ mặc áo dài màu tím, che nửa mặt, tay cầm một quả cầu pha lê trông có vẻ thần bí. “Cháu gái...”, giọng bà lão như có tà thuật gì đó, tôi muốn quay đầu chạy thục mạng nhưng không hiểu sao cứ chôn chân tại chỗ không núc nhích được.
- Nào, đặt tay lên đi! – Tôi do dự một lát. Ánh sáng của quả cầu pha lê chiếu trên đôi tay nhăn nhúm, gầy đét, không khí xung quanh đầy ma quái.
- Đừng sợ! Nào... – Cụ bà gật đầu với tôi.
Tôi bỗng dưng chìa tay ra và đặt lên quả cầu.
- Ra vậy, cháu gái, cháu sẽ trở thành người may mắn nhất thế gian!
Giọng nói khàn khàn như niệm chú, từng câu từng chữ văng vẳng bên tai tôi.
- Có điều... cháu phải nhớ kỹ: May mắn thuộc về cháu giống như mặt trăng lơ lửng trên trời, lúc tròn lúc khuyết. Nhớ kỹ, mỗi bước đi phải quay đầu nhìn lại bóng của chính mình, để nó có thể nhớ được đường đi!
- Lúc mây đen che khuất mặt trăng, lúc may mắn không còn, đừng do dự, đừng sợ hãi, hãy tìm câu trả lờ cất giấu sâu thẳm trong trái tim mình!
- Nhớ nhé, gặp nước thì sống, gặp lửa thì chết.
May mắn! Đùa hoài! Kẻ toàn bị chậu hoa liệng trúng đầu, đi xe buýt thì kẹt cứng, bị bùn bắn tứ tung, tức là tôi – Thái Linh mà trở thành người may mắn nhất thế gian thì trời sụp.
- Cháu... – Tôi định “bật” lại thì thấy bà lão đã đi khuất bóng.
Chả nhẽ mình đang nằm mơ? Những gì diễn ra hôm nay có cảm giác hư hư ảo ảo.Reeng...
Chuông truy bài reo lên cắt đứt dòng suy nghĩ. Tôi chớp chớp mắt, những ý nghĩ linh tinh phút chốc tan biến. Tôi sực tỉnh.
Ôi trời ạ! Mình đang thơ thơ thẩn thẩn gì nhỉ?
Ha ha... con nhỏ đạt giải Miss xui xẻo như mình làm sao lại có thể nhắc đến chữ may mắn chứ?
Thôi để hai chữ xa vời ấy theo giấc mộng bay đi...
Thái Linh à! Đó là số phận.
“Phù...”, thở dài.
Cộp!
Tôi vừa bước chân vào cửa lớp, mấy đứa bạn rình ngay ở đó bắn pháo giấy, những mảnh giấy hỗn loạn đủ màu được bắn tung lên rồi rơi xuống làm tôi giật thót tim thụt đầu vào cổ áo...
- He he... tụi mình thắng rồi!
- Khà khà... đoán trúng phóc!
- Tao đã nói rồi, chắc chắn là Thái Linh! Khà khà! Ha ha ha...
Cả lớp ồn ào như ong vỡ tổ, cuồng nhiệt như trong sàn nhảy. Mấy đứa con gái nắm tay nhau thành vòng tròn, cười như điên như dại, rú lên như vớ được vàng. Những đúa khác thì ngồi cả lên bàn, lấy bút goc vào cặp, cười hô hô, ném phấn lia lịa vào nhau. Lúc đó, cả lớp trông như một bầy sói đang reo hò, nhảy múa tế thần.
Tôi đứng đần mặt ra ngoài cửa lớp, mấy mảnh giấy màu còn vương tứ tung trên tóc, tôi dường như trở thành trung tâm mọi sự chú ý. Thế nào, Thái Linh, trông mày cứ như con ngố...
Tôi khe khẽ đặt nốt cái chân còn lại vào trong lớp học, phải tranh thủ lúc tụi nó không để ý đánh bài chuồn thật nhanh về chỗ ngồi. Ai ngờ đúng lúc tôi vào lớp...
Rạt...
Lấy tôi làm tâm trong vòng bán kính 3m không một bóng người, luc bạn lúc này còn bày trò nghịch như quỷ sứ. Thế mà ngay lập tức tránh tôi như người ta tránh bệnh hủi, ai nấy đều trở về chỗ của mình. Đứa thì mở sách ra vẻ ngây thơ nai tơ ngoan đạo, đứa thì quay xuống bàn dưới xì xèo to nhỏ. Mọi người đều hòa đồng với nhau, nhưng chả thèm đếm xỉa đến sự có mặt của tôi.
- Thái Linh, biết ngay bà sẽ không làm tụi tôi thất vọng mà. Ngọc Dĩnh, bà đi thu chiến lợi phẩm mau.
- Ờ, ok! Chuyến này có mà xem lòi mắt!
Thượng Hội và Ngọc Dĩnh, hai đứa nó đột nhiên nhảy tót ra trước mặt tôi, mặt đứa nào đứa nấy cũng hưng phấn hết cỡ, toe toét như hoa thược dược được mùa, tít cả mắt lại.
- Mau xì ra đây! Cược thua phải chịu! – Thượng Hội quay người về phía cả lớp hoa chân múa tay, đắc ý gào to.
Vừa dứt lời, mấy chục đứa nữa mặt xị dài ra như cái bơm, mắt như phóng tia lửa đạn về phía tôi rồi “hứ” một tiếng hậm hực, cú đời, không muốn nộp cho Thượng Hội mấy thứ trong tay.
Nhìn thấy chiến lợ phẩm, hai mắt Thượng Hội quắc như đèn pha ô tô, sướng đến mức nhảy cẫng lên: “Trùi ui! Toàn những truyện tranh mới ra lò...”
- Thượng Hội, thế này là sao?
Mỗi lần hai chiễn hữu từ hồi còn để chỏm của tôi mà có gì vui vẻ bất thường là tim tôi lại đập loạn nhịp.
- Bà đừng có ngạc nhiên thế! Đây dâu phải là lần đầu. Bà thử nhìn lên bảng xem! – Ngọc Dĩnh sướng ra mặt, nói đoạn, hất hàm về phía bảng.
Chỉ có tôi – đứa “chậm tiêu” nhất trong mấy trò này, lòng cứ như lửa đốt, mép giật liên hồi, nhìn về phía bảng.
Đúng lúc ánh mắt và bảng đen giao nhau, tôi đứng im như Từ Hải chết đứng, mắt hoa lên. Trời! Trên bảng
