bốn chàng trai nhìn nhau cười, rồi quay người bước đi, bỏ lại một mình tôi ngồi dưới đất, đầu vẫn còn lùng bùng không hiểu chuyện gì xảy ra!
- Ôi!!!
- Trời, không phải mình đang nằm mơ đấy chứ! Mình mới vừa nhìn thấy bốn chàng đẹp trai trong hội lục đại tướng quân của British đấy!
- Thái Linh... không hiểu con nhỏ này đã làm gì nhỉ? Mau khai thật ra xem nào!
Tôi chưa kịp hoàn hồn tỉnh lại thì đã bị các bà bạn học của mình bu lấy như kiến. Bọn họ đứng xúm xít xung quanh tôi, rồi hỏi tôi tới tấp dồn dập chẳng khác gì sóng thần.
Hu hu hu... Thế này là thế nào? Tôi thật sự hi vọng có ai đó giải thích cho tôi biết câu hỏi cứ quay mòng mòng trong óc này rốt cuộc là sao:
Bạn là con gái à? ... Bạn là con gái à? ... Bạn là con gái à? ...
Thái Linh!
Thái Linh?
Thái Linh!
Cái tên của tôi tự nhiên cứ vọng đi vọng lại khắp sân trường Maria!
Bởi vì chỉ vẻn vẹn nửa ngày mà tôi đã có 1 cuộc gặp gỡ và nói cuyện thần kì với 5 anh chàng đẹp trai trong lục dại tướng quân trường British. Tên tôi “vinh dự” bược vào bảng xếp hạng những người nổi tiếng của trường Maria trước sự ngưỡng mộ vô bờ bến của cả trường.
- Thái Linh, bà cũng lợi hại đó chứ! – Ngọc Dĩnh vừa giúp tôi để ý canh chừng bó hoa hồng do An Vũ Phong tặng, vừa đặt tay lên vai tôi, cười với tôi đến híp cả mắt lại.
- Rõ ràng mọi chuyện là tai bà, tự dưng lại khóc lóc ầm ĩ, lại còn đòi nhảy lầu tự tử… nếu như không phải do bà, tôi cũng đâu cần phải…
- Tôi ngồi bệt dưới đất, lắc lác đầu, bất mãn trề dài môi ra.
Bốp!
Thượng Hội cứ làm như sếp sòng của tôi, ko hề do dự đến vỗ vai tôi 1 cái đau điếng:
- Này bà đúng là đồ sống trong sung sướng lại ko biết sung sướng. Bà phải biết trong trường Maria này, nếu có ai quen biết 1 trong Lục đại tướng quân của trường British thì sẽ làm người khác ghen tị đến chết. Huống hồ hôm nay bà còn nằm trong vòng tay của Giang Hựu Thần nữa! Anh ta là người đúng đầu trong bảng xếp hạng, tính tình dễ thương, là hoàng tử trong mộng cửa biết bao cô gái đấy!
- Hôm nay cái cách mà Ân Địa Nguyên cúi người chào Thái Linh thật là quí tộc! Cậu ấy đeo mắt kính trông lịch lãm quá, chẳng khác gì 1 chàng thư sinh. Tuy rằng cậu ta hiện tại chỉ xếp thứ 4, nhưng mình tin Ân Địa Nguyên nhất định sẽ vượt lên trên cho coi! – Ngọc Dĩnh cụng ko muốn thua kém, tranh nói cới Thượng Hội.
- Xì! Chưa có cô gái nào có thể tiếp cận được anh chàng cao gần 2 mét tên Nghiêm Ngôn đâu! Cậu ta rất cẩn thận, tỉ mỉ, đôi mắt sáng, vẻ bên ngoài nho nhã, lại là cao thủ karate nữa! Ờ cạnh người như vậy mới có cảm giác an toàn! – Nhỏ Thượng Hội đáng ghét lại bới ra một chủ đề mới để nói.
- À phải rồi, nếu như tình Kì Dực mà ko quá nóng nảy thì tôi chắc chắn sẽ rất thích cậu ta! Nghe nói Dục có mối quan hệ khá khăng khít với LÂm Tử Hạo, 1 trong những đại tướng quân đang ở nước ngoài. Nhưng mà hôm nay lúc cậu ta chạm vào váy của Thái Linh nhìn cool chết đi được! – Thượng Hội tiếp tục nói như súng bắn liên thanh làm tôi suýt nổ màng nhĩ.
- Tôi vẫn thích An Vũ Phong nhất! _ Ngọc Dĩnh tỏ ra ko phục hét tướng lên.- CẬu ko cảm thấy cái diệu cười đầy ẩn ý của Phong khi đưa thư làm quen trông rất hớp hồn sao? Hơn nữa đôi bông tai bằng kinh cương đó quyến rũ chết người!
- Tóm lại là…
- Thượng Hội và Ngọc Dĩnh nhìn nhau rồi đặt tay lên ngực mình nói, - lục đại tướng quân của trường British thật … tuyệt vời!!!
Im ắng…im ắng…
Có được hai bà bạn hám giai đẹp thế này, thật ko hiểu là may mắn hay bất hạnh cho Thái Linh tôi đây?...
- Này này, để tôi kiểm tra 1 chút đã! Cái l1 thư làm quen đó… - Đôi mắt Thượng Hội bỗng sáng rực lên, nhìn tôi ma mãnh rồi huých cù chỏ vào người tôi.
- Thư làm quen, ôi trời ơi thư làm quen của Phong! Tiểu Linh, tôi cũng muốn xem! Tôi cũng muốn xem! – Nghe thấy ba chữ “ thư làm quen”, nàng “ cây si” Ngọc Dĩnh lập tức nhảy cẫng lên như uống phải thuốc kích thích, vừa hét vừa chạy vòng vòng xung quanh tôi.
Thật là chịu ko nổi 2 bà bạn si tình này. Tôi đã vì họ mà nhảy xuống lầu, suýt tí nữa thì mất cả mạng.
Họ ko hề tỏ ra quan tâm gì đến tôi, nửa lời hỏi thăm cũng chẳng có. Ngược lại, mới nhắc đến thư tình của An Vũ Phong thì đã phấn khích như vậy…
Tôi nắm chặt trong tay bức thư đó, run run đưa về phía họ, chậm chạp, ngập ngừng. Nói thật lòng, tôi ko hề muốn đưa chút nào.
Thượng Hội toan giựt lấy, tôi cố sống cố chết giữ lại. Thượng Hội kéo về phía nhỏ, tôi lại kéo lại về phía mình… cứ qua qua lại ịa ko ngừng…
- Thái Linh! Bà có chịu buông tay ra ko hả?
Nghe thấy tiếng gầm như sư tử cái xuổng chuồng của Thượng Hội, tôi rùng mình, bỏ ngay tay xuống.
Bức thư lập tức nằm trong quyền kiểm soát của nhỏ.
- Hô hô hô! Tuyệt quá! Tuyệt quá! Mọi người mau đến đây xem đi! Thư làm quen của An Vũ Phong đây nè!
- Ôi Vũ Phong!
- Mau đọc lên đi Thượng H