Cô Dâu Bỏ Trốn

Cô Dâu Bỏ Trốn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 329443

Bình chọn: 9.00/10/944 lượt.

àm việc và làm rất
hăng say, vì từ xưa tới nay công việc là lẽ sống của anh, ngoài nó ra, anh
không còn quan tâm tới bất cứ thứ gì khác.

Vũ hôm nay có việc nên anh đi ra ngoài vì mẹ anh muốn anh đi
xem mắt, anh đã ngán tận cổ cái kiểu này lắm rồi, nhưng biết làm sao được, dù
anh có muốn hay không anh cũng phải vâng lời mà đi.

Nhưng đi đến ngang đường anh lại quay lại không đi tiếp nữa,
vì điện thoại của anh chợt reo lên, anh mở máy ra và cho lên tai nghe.

- A lô, Hoàng hả, có gì không mày...??

Hoàng cười lên ở trong máy.

- Thế nào có giảnh không , tao mời mày đi uống rượu...??

Vũ kêu khổ với thằng bạn, anh bảo.

- Tao phải về nhà vì mẹ tao có chuyện cần nói với tao hình
như là lại đi xem mắt thì phải....!!

Hoàng ôm bụng lên mà cười, anh trêu.

- Sướng nhé, mày đúng là có phúc, còn tao thì chẳng có ai
quan tâm đến cả, tao đã từng tuổi này rồi mà có ai đâu...!!

Vũ bực cả mình, cái thằng bạn chết tiệt sao nó dám cười trên
nỗi đau của anh chứ, Vũ quát.

- Tên kia, mày không thể nào bớt cái mồm đi được à, mày có
biết là tao đang dầu cả ruột không hả...??

Hoàng giả vờ hỏi.

- Sao thế, có vợ không sướng hả, sao mày lại buồn, tao mà được
như mày thì tao phải hét lên vì sung sướng ấy chứ...??

Vũ mai mỉa.

- Không phải là mày trốn về đây vì cũng không muốn lấy vợ
sao, đúng là có tật mà dám chê người khác là thế nào...??

Vũ nghĩ đến con bé Dung thư ký của anh là anh lại rùng cả
mình, cô ta xinh đẹp đấy, nhưng anh không thể nào chịu đựng được con người của
cô ta, con gái gì mà õng à õng ẹo, cô ta ăn nói còn dẻo hơn cả kẹo, anh ghét nhất
là những cô gái như thế.

Thằng kia mà nói anh thích con bé này thà là anh đi tu hay
trốn đi đâu đó còn hơn, trời ơi là trời tại sao mình lại có một người bạn như
cái thằng này chứ, nó đúng là một thằng bạn tồi tệ mà.

Hoàng cười khoái trá, anh sung sướng vì lần nào cãi nhau anh
cũng làm cho thằng kia điêu đứng, dám chơi với anh hả, he he he, phải luyện nhiều
vào nhóc.

Hoàng thương hại hỏi.

- Sao thế "em" không còn gì để nói với
"anh" nữa à....??

Vũ biết mình mà giây dưa với tên này nữa thì chỉ chuốc khổ
và đau thương vào thân thôi, anh đổi giọng bảo.

- Mày làm ơn cứu tao đi, tao không muốn bị ép đi xem mắt như
thế này nữa, mày có cách nào để mẹ tao bỏ qua cho tao không...??

Hoàng vuốt vuốt cái cằm, anh vắt chân lên cái bàn trước mặt,
tay anh bưng tách cà phê, anh nói như một nhà hiền triết.

- Sao mày không tìm hay thuê ai giả làm bạn gái hay người
yêu của mày, hai người sẽ có những thỏa thuận với nhau sao cho hợp tình hợp lý,
mày đưa cô gái ấy về gia mắt gia đình của mày, bác Thanh thấy mày có người yêu
rồi, thì bà sẽ từ bỏ cái ý nghĩ kia thôi...!!

Vũ nghe Hoàng giảng giải và bày mưu cho mình, anh thấy tên bạn
này của mình thông minh quá, vậy mà anh lại không nghĩ ra.

Anh vui mừng liền cảm ơn thằng bạn rối rít.

- Tao không ngờ là cái đầu của mày lại tinh quái như thế, thảo
nào mẹ của mày cũng phải chào thua, cách này hay đấy, nhưng vấn đề là tao nên
nhờ ai đây, tao sợ nhờ phải một con bé dở hơi, cô ta lại quay ra thích tao hay
hành tao thì khổ.../??




Hoàng thấy tên bạn của mình đúng là một tên vô dụng, anh
ngán ngẩm bảo.

- Tao đã bày cách cho mày rồi, còn nhờ ai mày phải tự đi mà
tìm chứ, không lẽ ngay cả việc này tao cũng phải giúp mày, thế trên đời này mày
còn làm được cái gì nữa hả, đúng là đồ ngốc....!!

Vũ tức quá, nó giúp anh được tí việc, mà dám xài xể anh là
thế nào, anh nghĩ đúng là anh ngốc thật, mặc dù anh đẹp trai, giàu có, và có một
công việc mà nhiều người mơ ước, nhưng anh chưa bao giờ yêu ai, anh sợ đàn bà,
họ chưa đến gần anh thì anh đã chạy xa rồi, mặc dù đến cái tuổi này nhưng anh vẫn
không muốn kết hôn mà anh lại là con một nữa mới chết chứ, bố mẹ xấp này ép anh
ghê quá, anh đành phải làm theo cách của cái tên này vậy, tránh được ngày nào
hay ngày ấy, nếu anh mà phải lấy người mà anh không thích chỉ để làm hài lòng bố
mẹ anh thì anh thà làm người con bất hiếu còn hơn.

Vân đã gần như hồi phục hoàn toàn, tuy cái chân vẫn còn hơi
đau, nhưng nó đã có thể tự đi lại được, nó hạnh phúc quá vì nó không bị què, nó
có thể tự đi tìm việc làm để nuôi thân được rồi.

Nó liền cất hết quần áo vào va ly, nó bảo Dì Thoa.

- Cháu xin lỗi nhưng cháu không thể nào sống ở đây được nữa,
cháu phải đi thôi, vì cái chân của cháu đã khỏi rồi, cháu giao lại chìa khóa
cho Dì, nhờ Dì đưa lại cho anh Hoàng hay là cái ông luật sư gì đó, chào Dì cháu
đi...!!

Dì Thoa sụt xịt vì tuy chỉ sống vỏn vẹn với nó có hơn một
tháng thôi nhưng Dì thích nó và yêu quý nó như người thân của mình, nay phải tạm
biệt nó khiến cho Dì hơi buồn và không biết bao giờ Dì mới có thể gặp lại nó.

Dì buồn buồn bảo nó.

- Sao cháu không ở lại đây, dù sao cậu ấy cũng đâu có đuổi
cháu đâu...??

Vân nắm lấy


Duck hunt