ai dầu. Hai ngón tay cái day
day trên thái dương Đinh Đang, vừa làm anh vừa trách.
- Em tệ quá, bịnh sao không nói với ai? Rủi có chuyện gì rồi
sao hả?
Dễ chịu quá, Đinh Đang nhắm đôi mắt lại, cảm nhận hơi nóng từ
bàn tay anh tỏa khắp người mình. Bàn tay nhẹ nắm bàn tay, mở mắt ra dịu dàng,
cô hỏi:
- Triệu Vỹ, anh lo cho em lắm hả?
- Ừ! Lo lắm – Tiếp tục bắt gió cho Đinh Đang, Triệu Vỹ như
không để ý đến ánh mắt cô bé nhìn mình trìu mến.
- Vậy lỡ một mai phải xa nhau, anh có nhớ em không?
- Sao lại phải xa nhau? Chúng mình đang ở bên nhau vui vẻ lắm
mà? À! Hay là… – Thoáng nghi ngờ, Triệu Vỹ dừng tay nhìn cô như dò xét – Em sắp
phải đi đâu?
- Đi đâu chứ? – Giật mình, Đinh Đang lấp liếm nhanh – Ngoài
chỗ này, em còn chỗ nào để mà đi nữa.
- À! – Thở phào ra như thoát nạn, Triệu Vỹ gật gù – Không
đi, sao em lại nói chuyện xa nhau?
- Vì em nghĩ, hổng lẽ mình ở cạnh bên nhau mãi trọn đời sao?
Rồi mai mốt anh còn đi lấy vợ, em lấy chồng. Sao mà gần bên nhau được? – Nói
câu này, lòng Đinh Đang đau nhói. Cứ như cô sắp phải theo chồng đến nơi rôi.
- Ừ nhỉ? -Đậy nắp chai dầu lại, chống tay lên cằm Triệu Vỹ
như vỡ lẽ. Vấn đề tự nhiên này, bao lâu nay anh lại như quên mất, không hề nghĩ
đến. Tưởng chung một gia đình, anh chẳng nghĩ đến phút chia tay.
Phải chăng, với Đinh Đang, với Tuyết Ngân, từ lâu rồi tái
tim anh không còn coi họ là người dưng nữa. Êm đềm gắn bó quá, sao họ không thể
ở bên nhau cho tới già tới chết?
Làm sao được, Đinh Đang nói đúng. Cả ba đều hãy còn rất trẻ,
còn những mảnh đời riêng không thể chan hòa. Còn vợ, còn chồng, còn bao ràng buộc.
Chẳng đơn giản đâu.
Phải chia tay, phải xa nhau ư? Điều này với anh sao khủng
khiếp. Anh không thể hình dung nổi cuộc đời mình thiếu bóng Đinh Đang. Cô đã là
hơi thở, là một phần cuộc sống của anh rồi.
- Triệu Vỹ nghe em hỏi này! Xa nhau rồi, anh có nhớ em
không? – Như chỉ quan tâm đến vấn đề này, cô không bỏ qua câu hỏi – Nhớ, dĩ
nhiên là nhớ rồi, nhưng sao bỗng nhiên em lại nói đến chuyện chia tay giữa lúc
này nghe buồn vậy? – Như chẳng hài lòng, Triệu Vỹ trách.
- Vì em nghĩ điều ấy sớm muộn rồi cũng xảy ra thôi – Cố
tránh không cho anh thấy giọt lệ vừa tràn ra khóe, Đinh Đang quay nhanh vào
bóng tối.
- Không sớm đâu, trừ phi… Triệu Vỹ bỏ ngay câu nói, Đinh
Đang khẩn trương:
- Trừ phi sao hả?
- Trừ phi em muốn lấy chồng rời xa anh, rời xa Tuyết Ngân chốn
này.
- Không bao giờ, không bao giờ em lấy chồng trước anh đâu. –
Đinh Đang cãi thật nhanh – Mà bao giờ anh mới cưới vợ lận? – Đinh Đang thấp giọng
nghe nghèn nghẹn.
- Còn lâu lắm! – Triệu Vỹ đáp mơ hồ.
- Lâu chứ có phải không đâu! – Tự nhiên giận hờn, Đinh Đang
nói lẩy.
- Không! Ồ! – Triệu Vỹ bỗng phì cười – anh có phải pê đê đâu
mà không lấy vợ. đ em buồn cười thật.
- Ừ! Buồn cười thật! Nghe xấu hổ, Đinh Đang lảng sang chuyện
khác:
- Mà vợ anh là ai vậy?
- Làm sao anh biết được? Cô ấy vẫn chưa xuất hiện mà! – Triệu
Vỹ lại cười – Em ngộ thật đó Đinh Đang, tự nhiên nói chuyện đâu đâu.
- Không đâu! Em biết vợ của anh là ai đó. – Đinh Đang nói chắc
như đinh đóng cột.
- Là ai vậy? – Triệu Vỹ tò mò.
- Là Thanh Thanh, nếu không phải thì là Tuyết Ngân. Em biết
anh có cảm tình với họ lắm.
- Không phải đâu – Triệu Vỹ nói nghiêm túc – Anh bảo đảm với
em, vợ anh là một người hoàn toàn khác.
- Em không chịu, em không chịu – Đầu lắc lia, Đinh Đang như
đứa bé bị phật lòng – Anh phải cưới một trong hai người đó.
- Để làm gì? – Lắc đầu, Triệu Vỹ lại cười, Đinh Đang nói tỉnh
bơ:
- Vì họ quen em, sau này em mới thường xuyên thăm anh được.
- Ngốc quá! – Cốc nhẹ lên đầu Đinh Đang, Triệu Vỹ cười hiền
– Bộ vợ khác rồi người ta không cho em thăm anh hả?
- Nhưng, em không thích – Nghe ấm ức trong lòng, Đinh Đang hỉnh
mặt lên.
- Thôi, không cãi nữa – Triệu Vỹ chợt nghiêm – Nghe anh hỏi,
sao mấy hôm nay đột nhiên em buồn vậy? Đội banh có ai làm gì phật ý em không? –
thấy cô lắc đầu, Triệu Vỹ khẽ cau mày – Vậy sao em không mừng? Ngày mai đội
banh Tự Cường chính thức đựơc mời giao đấu tranh cúp quốc gia. Cơ hội tốt như vậy,
sao em không chúc mừng anh, chúc mừng mọi người.
- Chúc mừng anh, chúc mừng bọn họ? Em muốn lắm chứ! Đôi mắt
Đinh Đang chơm chớp nhiều tâm sự. Nhưng… giá mà anh biết được, ngày mai khi anh
và đội banh chính thức bước vào trận đấu, thì cũng là lúc em phải theo ba trở về
nhà, xa các anh mãi mãi. Trận đấu đó, chính là món quà cuối cùng em bắt ba phải
nhọc công tặng cho anh đó.
- Trời ơi, Đinh Đang, cả Triệu Vỹ nữa. Hai người trốn ra đây
ngồi, báo hại mọi người tìm gần chết – Cùng với tiếng kêu của Tuyết Ngân, hơn
mười anh em trong đội banh ló đầu qua khung cửa. Đã ngà say, họ ào ào phản đối:
- Đội trưởng, chơi kỳ vậy? Chưa gì đã bỏ mặc anh em.
<