i! Từ nhỏ tôi đã ao ước mình có một ông anh
trai tài giỏi, chiều chuộng tôi như công chúa và Thượng Quan Cảnh Lăng chính là
một người như vậy.
“Nhưng vì anh sơ ý, thiếu chút nữa đã để cô gái mà anh yêu quý rơi vào vòng
nguy hiểm.” Thượng Quan Cảnh Lăng nhìn tôi, tự trách mình: “Cho nên, anh quyết
định trở lại triều Minh!”
“Thượng Quan, em không nỡ để anh ra đi!” Nước mắt tôi rơi lã chã.
Thượng Quan Cảnh Lăng giúp tôi lau nước mắt, cười dịu dàng và nói: “Tiểu Ngư,
em pha với anh sẽ mãi mãi sống vui vẻ như bây giờ, phải dũng cảm hơn để đối diện
với người em thích, phải giữ lấy hạnh phúc của mình, hứa với anh nhé, được
không?”
Nước mắt đầm đìa, tôi gật đầu lia lịa, giọng thủ thỉ: “Thượng Quan, em sẽ
không bao giờ quên anh, không bao giờ…”
Bây giờ là mười một giờ đêm, mưa đã ngừng rơi, màm đêm dày đặc bao phủ, công
viên yên ắng, tối đen một màu.
Tôi nhớ cái đêm Thượng Quan Cảnh Lăng, trời cũng tối đen như thế này. Thật
không ngờ, sự bắt đầu và kết thúc của mọi câu chuyện lại giống nhau, cảnh vật
giống nhau, con người cũng giống nhau…
Sau khi phân tích và bàn bạc kỹ, chúng tôi cảm thấy, chỉ có trở lại nơi
Thượng Quan Cảnh Lăng xuất hiện, mới có thể tìm thấy bí mật xuyên thời gian.
Nhưng làm thế nào mới có thể dùng ngọc bội mở cánh cửa thời gian?
Mấy người chúng tôi lần theo ánh trăng mờ mờ để tìm chiếc ghế băng dạo
trước.
“Được rồi, mọi người tìm xung quanh khu vực này trước đi, xem có vật gì khả
nghi không!” Tả Mạc Phong lúc nào cũng bình tĩnh, còn tôi, vì khoảnh khắc ly
biệt đang đến gần nên hầu như đã mất hết khả năng suy nghĩ. Tôi lặng lẽ theo sau
Thượng Quan Cảnh Lăng, bóng hình anh khắc sâu vào tận trong tim!
Cảm ơn anh, Thượng Quan, anh đã luôn ở bên em, đem đến cho em niềm vui và cảm
giác bình yên!
“Mọi người mau lại đây xem, ở đây có một vết lõm hình ngọc bội!” Tiếng A Ngũ
vang lên từ chỗ chiếc ghế băng. Chúng tôi cùng xúm lại, trên ghế quả nhiên có
một vết lõm giống như bị lửa thiêu tạo ra. Tôi cẩn thận lấy ngọc bội ra đặt vào
đó, vừa như inChúng tôi cùng nhau nhìn, nín thở, nhắm mắt lại chờ đợi…
Một giây, hai giây, ba giây…
Năm giây trôi qua, Thượng Quan Cảnh Lăng vẫn đứng bên tôi!
Chúng tôi vẫn chưa mở được cánh cửa thời gian.
“Đừng phí công vô ích vì tôi nữa, có lẽ là không có cánh cửa thời gian đâu.”
Thượng Quan Cảnh Lăng đau khổ.
“Thượng Quan, chúng ta không được từ bỏ, thử lại xem sao!” Tả Mạc Phong vỗ
vai Thượng Quan Cảnh Lăng, đi đi lại lại xung quanh chiếc ghế dài, suy nghĩ xem
làm thế nào để mở cánh cửa thời gian.
“Theo lý thuyết, nếu ngọc bội vừa khít với vết lõm trên ghế dài, nhất định sẽ
có điều kỳ diệu xảy ra!” Tả Mạc Phong bình tĩnh phân tích: “Mọi người nghĩ xem,
người ta thường dùng cái gì để mở những thứ huyền diệu?”
“A, thần chú!” Đại Lực trả lời đầu tiền
“A li ba ba, đậu ván ơi mở ra, đậu cô ve ơi mở ra, nam mô a di đà Phật…” Vừa
nghe đến hai chữ thần chú, tôi liền phun ra một tràng hơn chục câu thần chú mà
mình biết, nhưng chẳng thấy linh ứng!
“Thượng Quan, khi anh rơi xuống vách đá, anh đã nói gì?” Tả Mạc Phong nghĩ
một lát rồi hỏi.
“Quân Lưu Ca, ta có làm ma cũng không tha cho ngươi!”
“Chỉ thế thôi sao?”
“Chỉ có thế!” Thượng Quan Cảnh Lăng khẳng định!
“Không có phản ứng gì.. điều này cho thấy câu thần chú không đúng!” Tôi nóng
ruột đá bay hòn đá nhỏ dới chân. Lúc đó, từ cửa công viên truyền lại tiếng người
và tiếng bước chân dồn dập.
“Chết rồi, chắc là người của nhà trường hoặc của mấy cơ quan khác đến rồi!”
Tả Mạc Phong cau mày.
“Lũ người đó đúng là không có nhân tính, chúng ta sẽ đấu với chúng!” Tôi vừa
tức giận, vừa nóng vội, nhìn thanh kiếm Thượng Quan Cảnh Lăng đem bên người, tôi
lao đến, vồ chặt lấy chuôi gươm, rút ra.
“Tiểu Ngư, em làm gì vậy?” Thượng Quan Cảnh Lăng không kịp phản ứng, liền đưa
tay ra chặn tôi lại, đúng lúc đó, anh ấy bị thanh kiếm trong tay tôi làm cho bị
thương, máu tươi nhỏ xuống miếng ngọc bội trên ghế theo lưỡi kiếm…
“Mọi người nhìn xem, mọi người nhìn xem!” Đại Lực là người đầu tiên phát hiện
ra sự thay đổi, chúng tôi cùng hướng mắt vào miếng ngọc bội, đầu tiên, máu tươi
thấm vào miếng ngọc bội màu xanh bích, tiếp đó, một âm thanh vang lên, rồi một
luồng khói trắng tỏa ra…
“Hóa ra máu của Thượng Quan Cảnh Lăng mới là chìa khóa để mở cửa thời gian…”
Tả Mạc Phong chưa dứt lời, đã nghe thấy một tiếng vang lớn, chúng tôi đều bị hất
tung, rơi xuống bụi cây gần đó, một luồng ánh sáng chói mắt chiếu rọi đến tận
trời cao nhưng chỉ trong tích tắc, đã biến mất trong vũ trụ bao la…
Tôi bò dậy, mở mắt ra một cách khó nhọc, nhìn thấy Mạc Phong, A Ngũ, Đại Lực
cũng đang lồm cồm bò dậy, nhưng không thấy Thượng Quan Cảnh Lăng đâu…
Anh ấy đi rồi!
Tôi loạng choạng chạy đến bên chiếc ghế dài, vết lõm và miếng ngọc bội trên
ghế đều biến mất, ngay cả thanh kiếm cũng không thấy đâu.