Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ Ngáo

Chuyện Tình Tay Ba Giữa Hai Chàng Hoàng Tử Lạnh Lùng Và Cô Nhóc Ngổ Ngáo

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323794

Bình chọn: 8.5.00/10/379 lượt.

ữa.....huhu

- Tôi sẽ chịu trách nhiệm

( Ồ YEAH ! Phải nhân lúc này ăn vạ hắn mới được )

- Chịu trách nhiềm ? hức hức...... với tôi và bố mẹ tôi đấy . Mẹ
tôi phải mang thai tôi 9 tháng 10 ngày bao vất vả . 15 năm nuôi tôi lớn
ngần này . Bây giờ anh đang làm tốn công tốn sức bố mẹ tôi đấy . Mặc
xác anh . Hanh phải chịu trách nhiệm hơi năng đấy . Anh có làm được
không ?

- Cô nghĩ tôi là ai ??

- Hehe ( đang đau mà vẫn cười được như thế . Thái Minh đã biết mưu mô của tôi rồi )

- Nhan sắc thì có hạn mà thủ đoạn thì vô biên

- Ô hay ! Nhan sắc tôi quyến rũ như này thì cái ô tô của anh mới hôn
tôi đấy cơ chứ..... Mai anh đến rước tôi đi học ha ! ( Tôi đã bắt đầu tỏ vẻ như nô tì đi rước công chúa)

Rồi không nói gì thêm . Hắn quay gót bước đi . Tôi mặc kệ.



Tôi ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay .
Đang say giấc nồng bỗng có 1 tiếng nói oang oang trong phòng phá vỡ giấc mộng ngàn to lớn của tôi :

- NÀY !!!!

Nghe vậy tôi liền mở mắt ra xem và .......:

- Á Á Á !!!!! ( Tôi hét bằng giọng " oanh vàng thỏ thẻ " có sức công phá dữ dội )

Tên lạ mặt bịt chặt tai , nhăn nhăn nhó nhó như con khỉ :

- Cô làm ơn vặn nhỏ cái vo-lum xuống hộ tôi cái . Đây là cái bệnh viện chứ không phải cái chợ nhà cô đâu nhá

- Chợ nhà tôi thì tôi mới hét

- Chợ nhà cô ?!?!..........Hahaha ( hắn cười sặc sụa )

- Thì sao ?

- Sao trăng trên trời . Tôi đính chính lại cho cô rằng đây là cái bệnh viện của cậu chủ nhà tôi . Cô rõ chưa hả ????

- TÔI CHƯA RÕ ( Tôi nói và nhấn mạnh chỗ cần nhấn )

- Đầu óc cô có vấn đề ak mà chưa rõ

- Chả có gì..............có mà anh có vấn đề thì đúng hơn

- Chả biết ai đâu.....

- Ờ....chả biết ai......ủa ?? mà đây là thằng cha nào vô zuyên zữ zậy trời ?? ( Tôi lẩm bẩm 1 mình nhưng không may đã lọt vào tai của ai kia )

- Này !! Cô bảo ai là thằng cha đấy hả ?

- Ai thì tự biết ! @_@

- Cô......

- CÂM ( 1 tiếng nói lại vang lên làm vỡ khoảng không " im lặng " - tên Thái MInh bước vào )

- Không phải chuyện của anh !! Mà tôi có mồm tôi phải nói chớ ! Anh
có quyền gì ( Tôi gân cổ lên cãi hắn ) ............... HỪ ( tôi "hừ "
một tiếng rồi không nói gì thêm )

- Ra ngoài ( Tên Thái MInh nói với tên lại mặt ban nãy )

- Dạ vâng ! ( tên đó cúi đầu chào và đi ra ngoài )

- Thái Minh này ! Cái tên " lịch sự " vừa nãy là ai thế ??

- Là ai cô không cần biết ( hắn nói kèm với khuôn mặt lạnh hơn tiền )

- Ọc .....ọc .......( bụng tôi đang reo chuông báo hiệu )

" Không biết mấy giờ rồi mà bụng mình phản đối sớm thế nhỉ ?? " ( tôi
lẩm bẩm 1 mình rồi lấy tay mò mẫm chiếc phone iu quý - mắt tôi gần như
lòi ra ngoài khi nhìn thấy đã gần 5 giờ sáng ) " Trời ơi ! Dạo này mình
hay ngủ nhiều quá ! Thế thì còn đâu là vóc dáng nữa ......huhu " ( tôi
đang than thở chợt ngừng lại vì nhận ra 1 điều gì đó khác lạ ) :

- Mà sao mới sáng sớm tinh mơ anh đã vào đây rồi ?

- Tôi sợ cô ăn vạ giữa chốn đông người thì bẽ mặt ( TÁC GIẢ : Trời !! nó nói đểu tóa )

- Tôi chả thèm ( Tôi bĩu môi 1 cái rõ dài )

- Không thèm ? Oke ( Rồi hắn quay người bước đi , chưa ước đi thì đạ bị tôi giữ tay lại )

- Ấy ......có thèm mà ! Chắc tại anh nghe nhầm thôi !

- Nhầm ?? ( hắn nở 1 nụ cười đêu giả )

- Thôi mà ............. đàn ông con trai đã nói thì phải làm chứ " ( tôi cứ lay lay cái tay của Thái Minh )

- Bỏ tay ra !! ( hắn gằn giọng )

- Từ từ .......nhưng anh phải chịu trách nhiệm đấy ( tôi nói to tướng )

CẠCH !! Tôi chưa bỏ tay Thái Minh ra thì đã có tiếng mở cửa . 1 người con trai " hùng dũng " bước vào )

- ( Hắn nhếch mép cười nhưng trong thâm tâm hắn đang rất rối loạn )
-- Chịu trách nhiệm ?? ( Người con trai bước vào , không ai khác , chính là DƯƠNG )

Tôi đỏ mặt , bạn thử tưởng tượng xem : cảnh tượng
của tôi bây giờ ra sao , tôi đoán không nhầm thì :" 1 người con gái hai
tay " NẮM " lấy tay của chàng trai nói :"anh phải chịu trách nhiệm
đấy...." và giống hệt cảnh hai người họ là đôi ' ngưu lang trúc nữ' ( đó là những gì tôi tưởng tượng nên tôi liền bỏ tay ra và xua xua ) :

- Dương àk ! Chác bạn hiểu nhầm rồi ! Tôi với cả cái tên Thái Minh chẳng có quan hệ gì sất

- Hiểu lầm ? Hahaha !!!!

- Này ! Mi làm sao đấy hả ? Mi đến đây thăm tôi hay đến khám bệnh đấy hả ? ( tôi hỏi đểu )

- Thăm ?? cô xứng sao ?...

- Không xứng thì mi đến đây làm gì ? Hơ hơ ! QUÊ !!......( tôi chu dài mỏ nói chữ ' quê ' )

- Chẳng biết ai quê hơn ai.... đây là bệnh viện nhà tôi . ( tên Dương hất mặt vênh váo nói )

- Bệnh viện nhà tôi ? ( tên Thái Minh nói chen vào )

- Chả có nhẽ ..( Dương đáp lịa tên TháiMinh )

Thế rồi từ Dương và tôi đang " đấu khảu " và bây giờ thì chuyển sang 2
anh em nhà hắn . Tôi đã biết hết c


Snack's 1967