ế thì \" NEXT \"
- Này ! Dù gì thì ta cũng là ân nhân của tên đó đấy . Không thì đã bị tên Thái Minh oánh chết từ lâu rồi
- Mi.........
- Thôi ! Kể đi ! Dù gì thì ta cũng biết kha khá rồi . Kể tiếp đi
mà...... ! Ta hứa sẽ không kể với ai đâu ... Mà.......đi..........đi nha !!!
- Rồi ! Im đi thì ta kể cho . Mi mà bép xép với ai là coi như nhà ta ra ngoài đường ăn xin đấy
- Sao vậy ?
- Ở với ba bao nhiêu năm rồi mà không biết ba là nhân viên của tập đoàn SL _ tập đoàn của nhà cậu ta đó
- CÁI GÌ ? Tập đoàn SL lớn thứ 2 thê giới đấy á ? Đó là tập đoàn của 2 anh em nhà đó? ( Tôi đang ở trạng thái cực kì Sock , mắt chữ A mồm chữ O )
- ĐÚng ! Thế có muốn nghe không mà hỏi lắm thế !
- Rồi ! Kể đi
- Anh Dương và anh Thái MInh là 2 anh em ruột nhưng 2 người này chả
khác gì kẻ thù của nhau . 2 anh em vì muốn giành lấy tập đoàn SL nên 2
người chém giết lẫn nhau . Mỗi người đều là chủ tịch của 1 tổ chức xã
hội đen......Á ! Chết rồi ( Đang kể tự nhiên Hải tím mặt , biết mình vừa phọt ra điều không nên nói )
- CÁI GÌ ?!!!!!!? XÃ HỘI ĐEN ?!! Oh my god !
- Be bé cái mồm đi cái . Không phải là xã hội đen mà à mỗi người có 1 tốp anh em thôi . THÔI ! Ta có việc phải đi rồi . Mi mau về nhà đi .
Hôm nay ta cũng không về nhà đâu
- Đứng lại ! Ta chưa hỏi hết mà ! Thế mi là đàn em của tên Dương , thế thì mi cũng là bọn giang hồ ư ?
- Không......câm cho tôi nhờ . Đúng vậy . Mi mà nói với ai là tập đoàn SL cho cả nhà mi ra đường ở đấy
- Ô hay ! Thế nhà ta không phải nhà mi sao ?
- Gần như vậy ...... Ta là đàn em của anh Dương . Anh nuôi thì nuôi
ta chứ chẳng nuôi mi làm gì . Nuôi mi chỉ tổ tốn tiền tốn gạo
- Giỏi thì mi đi làm con nhà hắn ta đi , chứ làm con của bố mẹ làm gì
- Thích thì nhích
- Đồ rô ráo rục
- Sao ?
- Chả sao ?
- Mà thôi . Mi có định về không ? Đứng đây làm gì ? Tối rồi đây ( Từ
nãy đến giờ tôi vẫn đứng ở cổng trường cùng Hải đấy mà )
- Mi không về thì đi đâu !
- Đâu chả được
- Không ! Về nhà mau ! Có nhà mà không vè suốt ngàu đi lang thang như thằng dặt dẹo ế ! Về nhà ta báo cho papa và em chổi lông gà cho mà coi . HỨ !
- Này ! Này ! Chị yêu quý của em ơiiiii ! Xin chị đấy mà ! Cho em đi nốt hôm nay thôi ! Mai em về ( ÊU ! Đang giở giọng \"
mật ngọt chết ruồi \"đây mà )
- Thôi ! Có cần phải sến lên như thế không ! Mi làm ta sởn hết cả da gà rồi đây nà
- NHA !!!!!
- Ờ ! Nhớ đấy ! Mai về
- Oke men
Thế rồi tôi phóng xe về nhà ngay . Đang
đi trên con đường dài và đẹp , 2 hàng cây xu xuê tỏa bóng mát xuống
đường . Tôi nhắm mắt hít thở nhẹ nhàng , cảm nhận thấy không khí trong
lành và sảng khoái
UỲNH
Ôi ! Đang tung hứng lơ lửng
trên trời cao thì hậu quả là đâm vào 1 chiếc ô tô . Ôi ! Chả biết mình
có lên trời cao thật không nữa ( Tác giả : Mình lên trời hay không lại
còn không biết )
Đó là 1 chiếc xe BMW và người lái chiếc xe đó
vẫn hờ hững ngồi trong xe còn tôi thì ngã chỏng quèo ở trước mui xe.
Máu......chả ra từ đầu ( thực ra là từ trán ) tay chân xước xát cũng khá nhiều
-----------------Mở mắt ------------------
Tường
trắng , giường trắng , chăn gồi trắng đập ngay vào mắt tôi . Và cũng đập ngay vào mắt tôi là bản mặt của cái tên trời đánh Thái Minh . Giật mình , tôi vồ người lên và chuẩn bị hôn đất thì :
- A!!!! A ! A ! Đồ dê xồm , đồ biến thái hạng nặng . AAAAAAAAAAAAAA ( Tôi lấy dũng khí để hét )
( Khi tôi chuẩn bị úp mặt xuống đất thì tự nhiên có 1 bàn tay đỡ lấy tôi . Trúng vùng nhạy cảm mới chết )
Mặt tên Thái Minh cũn đỏ không kém gì tôi . Thấy tôi hét như vừa nhìn
thấy ma . Thái Minh biết là mình không may vừa gây ra chuyện tày trời ,
hắn bỏ tay ra và..........tôi lại được ôm đất mẹ thân yêu
Uỳnh phát nữa ! Quả này chắc đầu tôi toác mất
- Ối ! Bớ làng nước ơi ! Có tên biến thái định dê xồm người ta rồi giết người diệt khẩu này
IM LẶNG . Hắn không trả lời
Ôi ! Tôi định đứng dậy nhưng người không thể nhúc nhích được . Người
tôi bây gờ đau ê ẩm . Máu ở trán cũng bắt đầu gỉ ra . Thấy thế tên Thái
Minh liền lặng lẽ đi tới bế tôi lên nhẹ nhàng và đặt vào giường bệnh .
cầm chiếc điện toại bàn nhấn 1 cái liền có 1 người bác sĩ và 1 cô y tá
bước vào
- Thưa cậu chủ . Cậu chủ để tôi
Không nói gì , hắn tránh sang 1 bên và họ bắt đầu nhiệm vụ thay băng và khám cho tôi
- Thưa cậu chủ ! Tiểu thư đây không bị ảnh hưởng gì đến đầu , chỉ xây sát nhẹ . Riêng chân thì bị gãy xương cần bó bột trong 1 thời gian
- Hức.....hức.....hức...! Huhuhuhu ( Tôi khóc to ơi là to . khóc như chưa bao giờ được khóc )
- Câm ! ( hắn gàn giọng 1 tiếng tôi ngừng hẳn luôn )
- .....hức.....hức ( vẫn còn tiếng nấc )
-..............
- Giờ tôi phải làm sao bậy giờ ? Tôi không còn chân để đi học n