br/>
Tình cảm nhiều tay này, đương nhiên một người chuyên nghiệp
như Dai dẽ dàng nhận ra rằng cậu và Shin đã cùng thích một người con gái. Có thể bây giờ Shin chưa nhận ra nhưng một ngày nào đó chắc chắn sẽ biết được tình cảm của mình. Đến lúc đó nếu hai người không chịu buông tay thì cả hai sẽ khó có thể làm bạn.
Sáng sớm, không khí trong lành tinh khiết. Ngaòi trời đâu đâu cũng thấy tuyết trắng tinh khôi. Gió mùa đông thổi từng đợt, lạnh lùng cuốn phăng vài chiếc lá sót lại. Nó dậy từ rất sớm, nhưng lại ra phía ban công ngắm nhìn tuyết trắng. nó chợt nhớ lại ngày xưa, một ngày tuyết rơi thế này, mẹ đã ôm nó thật chặt, cái ôm rất ấm áp. Kỉ niệm đẹp nhưng là một sự thắc mắc rất lớn: ở Việt Nam không có tuyết nhiều như thế, vậy trước đây nó đã ở đâu? Nó thật sự rất muốn hỏi anh cùng chị nhưng khi nhìn vào đôi mắt họ nó lại thấy sợ,…sợ sự thật sẽ khắc nghiệt và phũ phàng. Sống thế này….hạnh phúc hơn.
Nó bước xuống tầng dưới mà không đánh thức mọi người. Không hiểu sao nhà trọ hôm nay đông lạ thường, nó đâu có biết, hôm qua….
- Ối giời ơi, ở đâu nhiều mĩ nam mĩ nữ thế này? Vài vị khách ở nhà trọ ngắm nhìn bọn nó xuống xe
- Trời tui bị ” tiếng sét ái tình đánh trúng rồi” Một girl kêu lên.
- Tao yêu mấy anh hotboy kia quá bọn mày ơi!
Một girl nữa lên tiếng.
- Mấy em kia xinh quá đi! Một tên có bộ mặt “dê già khẽ huých mấy tên bạn.
Sau những lời bàn tán đó, tất cả đều chuyển sang nhà trọ bên bày mặc cho chủ quán trọ kia tức tối kêu ý ới:
- Quý khách …..Quý Khách!
Thế
nên nghiễm nhiên chủ quán bên này có thêm thu nhập. Giờ mới biết đẹp cũng có thể kinh doanh lợi nhuận.
Nó vẫn đứng tần ngần ở cầu thang hồi lâu. Nó không thích đông người người như vậy. Bỗng có tiếng nói vọng xuống:
- Dậy sớm nhỉ, mới 5h sáng! Người nói không ai khác là..hắn
- Dậy sớm chút để hít không khí buổi sáng! Nó mỉm cười, một nụ cười ấm áp.
- Đi dạo không? Hắn hỏi
Nó hơi ngu ngơ một chút rồi cũng gật đầu.
Vừa bước xuống tầng, nó và hắn đã thành tâm điểm của sự chú ý, hàng chục ánh mắt hướng về nó và hắn. Nó cứ thấy lạnh gáy còn hắn có vẻ vẫn bình thản. Có lẽ hắn đã quen với việc này.
Bỗng một girl khá xinh tiến về phía hắn:
- Anh đẹp trai! cho em xin chữ kí nha! Vừa nói cô ta vừa chìa bút và giấy cho hắn.
Nó khẽ lắc đầu, mới gặp mà đã tỏ thái độ như vậy rồi.
-”……..” Hắn im lặng, hướng cái nhìn khinh bỉ về phía cô gái.
Nhận ra vẻ mặt khó chịu của hắn, cô ta đôi chủ đề:
- Anh đẹp trai! anh có BẠN GÁI chưa vậy? Chủ đề này có vẻ được nhiều người lưu tâm, khi mà tất cả ánh mắt đều thể hiện sự chờ đợi.
Hắn nhíu mày rồi đột nhiên quàng lấy vai nó nói:
- Đây là NGƯỜI YÊU của tôi!
Lần lượt các girl trong quán trọ đều ôm lấy quả tim, nhìn hắn đầy tiếc rẻ. Hoá ra là “hoa” đã có chủ.
Nó đỏ mặt, cánh tay rắn chắc của hắn vẫn quàng lấy vai nó, hơi siết nhẹ như thể điều đó là đúng. Nó cũng chợt nhận ra hắn tuy không còn mặc chiếc áo len nó đan nữa nhưng trên cổ vẫn ngự trị chiếc khăn màu xám nó dày công đan cũng như trên mái tóc nó vẫn có sự hiện diện của hai dải ruy băng hắn tặng. Nó đang đỏ mặt giờ lại càng đỏ hơn. Đứng im không nói gì.
Cô gái ban nãy thấy thế không nói gì nữa mà lủi luôn, thậm chí hình như còn …khóc.
Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ nhàn của nó rồi cùng nó ra ngoài, để mặc cho những lời bàn tán theo sau.
Nhưng hai người đâu biết rằng, cuộc đối thoại ban nãy đã có một người nghe thấy hết, một tiếng gầm rít qua kẽ răng: “Hạnh phúc nhiều nhiều vào nhé Triệu Thuỳ Linh, để chết còn có tài sản mà mang theo chứ nhỉ”
Ra đến bên ngoài, hắn vẫn dắt nó đi trên nền tuyết trắng vừa hỏi:
- Nghe thấy những gì?
Nó đỏ mặt, cúi đầu nói lí nhí:
- Ng………người……y..yêu!
- “……………”
-”……………….”
Im lặng
- Nghe nhầm đấy, là “Bạn gái”! Hắn cuối cùng cũng chịu lên tiếng cùng với bộ mặt đỏ gay nhìn về phía trước.
Nó ngu ngơ, ừ cứ coi là nó nghe nhầm cũng được nhưng BẠN GÁI khác gì với NGƯỜI YÊU.
Như thể đoán được suy nghĩ của nó, hắn nói đều đều:
- Bạn là bạn tôi, lại là con gái không phải BẠN GÁI thì là gì?
-”………..”
Cả hai tiếp tục đi như thế, không ai nói gì. Ngoài trời rõ ràng rất lanh nhưng cả hai lại thấy ấm lạ thường, cảm giác ấm áp xuất phát từ trái tim. Đâu đó hiện lên một suy nghĩ:
” Hình như bạn là NGƯỜI TÔI YÊU thật”
9hsáng
Nó và hắn mới về đến phòng trọ thì:
- Hai người mới đi đâu về vậy? – Akêmi hỏi
Nó giơ bịch trứng mới mua lên, mỉm cười:
- Đã nghe đến món trứng luộc ở suối nước nóng ngon thế nào chưa? Mình vừa đi mua về đó!
- Ở nhà trọ có bán sẵn mà! Akêmi liếc séo.
- Bạn hỏi được ở đây một quả trứng mình cho bạn cả túi này luôn.
Akêmi lắc đầu thở dài:
- Hôm nay đừng mong được tắm!<