Ring ring
Chuyện Tình Hoàng Gia

Chuyện Tình Hoàng Gia

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3220404

Bình chọn: 8.00/10/2040 lượt.

là ngủ trễ hay là làm biếng nói ra còn chấp nhận chứ đừng đem hội trưởng ra làm tấm chắn.-Mặt Hà tối sầm lại vì tức

-Em nào dám chứ, anh hội trưởng cao cao tại thượng em nào dám lấy ra đùa, quả thật tối qua em làm giúp anh ấy mà.-Hạ Đồng đáp lại giọng vô cùng hiền lương thục đức

-Cô…

-Thôi đi đây không phải chỗ cho hai người cãi nhau.-Dương Tử chau mày lên tiếng

-Còn cô đi trễ thì chấp nhận còn cãi lại, mau lại đây cho tôi.-Dương Tử lãnh đạm đánh ánh mắt sắc bén lạnh đến rùng mình cho cô

-Biết rồi, tôi muốn đâu chứ.-Hạ Đồng thầm nói rồi đi lại phía ghế gần anh ngồi xuống

-Họp thôi.-Dương Tử mặc cô lật đống hồ sơ ra nhìn qua loa rồi bắt đầu họp

Trọng tâm của buổi họp chẳng qua chỉ là cuộc thi hát, cách trình bày, cách cho điểm cách ứng xử đều có trong buổi họp, quả là lợi cho cô, trình bày cho điểm cô đều đã nghe nói nhưng ứng xử là câu hỏi,họ không bật mí một tí nào.

-Oa… oa buồn ngủ chết được.-Hạ Đống ngáp ngắn ngáp dài than vãn

-Ngủ thì về nhà hãy ngủ ở đây là trường không phải chỗ cho cô nằm vạ.-Dương Tử mắt nhìn tập hồ sơ nói

-Biết, không cần anh nhắc, khó chịu quá đi.-Hạ Đồng giọng buồn ngủ nói

-Mà Dương Tử anh nhắm năm nay liệu Sa Sa có giành được chức quán quân nữa không?-chị Liên lên tiếng vẻ tò mò

-Hỏi thừa chị ấy năm nào mà chẳng thắng.-Vy phản ánh vấn đề

-Oh ai nhắc đến tôi thế.

Một giọng nói vang lên, cánh cửa bật tung ra, bước vào là một người con gái trẻ trung xinh đẹp, vẻ đẹp hào nhoáng, kiêu sa quí phái không quá kệnh kiệu cũng không quá tầm thường, mái tóc nâu hơi xoăn được xõa dài ngang lưng, đôi mắt long lanh cùng hàng lông mi cong dài cao vút, làn da trắng nõn nà trong bộ đồng phục đen.

Vừa nhìn thấy người con gái đó Hạ Đồng cũng phải hâm mộ, quả thật xinh đẹp như tiên nữ hạ phàm,người thì đẹp, giọng nói nhỏ nhẹ trong veo, còn tính tình chắc tốt và thân thiện hòa đồng lắm. Làm sao cô có thể sánh bằng chị ấy chứ?

-Sa Sa tụi em chỉ đang nói thế nào chị cũng giành giải quán quân.-Hà cười tươi như hoa nói

-Cảm ơn cậu, dù gì năm nay cũng có người mới tham gia mà.-Sa Sa khiêm nhường nói

-Chị đừng nói vậy chứ, ai có thể thắng nổi chị chứ, chị vừa xinh lại hát hay nữa,ai mà thắng nổi.-Quyên xua xua tay

-Cậu quá khen.-Sa Sa cười thẹn thùng

-Cậu tới đây làm gì?-Dương Tử khoanh tay trước ngực lạnh lùng hỏi

-Mình mới về nước nên ghé qua thăm mọi người không được hả?-Sa Sa trên môi nở một đường cong tuyệt mĩ thu hút mọi ánh nhìn, quả thật đẹp, đẹp lắm

-Thăm xong chưa, nếu xong thì đi đi.-Dương Tử chẳng có một chút cảm xúc nói

-Này cậu quá đáng lắm đấy, tớ dù gì cũng là thành viên trong hội mà.-mặt Sa Sa hơi tối lại nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ rạng ngời lúc nãy nói

-Được muốn thì cứ ngồi.-Dương Tử nhún vai đáp

-Nhưng ai đấy?-Sa Sa chỉ tay về phía Hạ Đồng vẻ tò mò hỏi

-Là trợ lí của tôi.-Dương Tử vẻn vẹn đáp lại

-Trợ lí? Cậu chọn rồi hả?-Sa Sa miệng hơi cười cười nhưng biểu lộ vẻ thất vọng

-Ừ không được hả?-Dương Tử nhìn Sa Sa hỏi

-Không, tớ chỉ thắc mắc từ lúc… lúc em ấy đi thì có ai là trợ lí cậu đâu… bây giờ cậu lại…

-Chẳng lẽ tìm một người làm trợ lí cho mình cũng là sai sao? Tôi có cần chịu gì không?-Dương Tử lạnh lùng nhìn Sa Sa cười nửa miệng

-Không… đương nhiên là không… Tớ không có ý gì hết.

-Vậy thì vào họp đi, trễ rồi.

Sa Sa tuân theo răm rắp, khi đi ngang qua cô Sa Sa có vẻ không mấy vui dù trên môi của cô luôn nở nụ cười, Hạ Đồng cảm thấy bất an, cả người run lên nhè nhẹ, chẳng nhẽ sắp có chuyện chẳng lành.

Buổi họp kết thúc, hầu hết tất cả thành viên trong hội đều rời khỏi phòng hội trưởng, Hạ Đồng cũng không ngoại lệ. Vừa đi ra ngoài cửa thì thấy Sa Sa đi theo phía sau Dương Tử, trên khuôn mặt là nụ cười tươi.

-Em mới về nước không lẽ anh không định mời em một bữa sao?-Sa Sa khoác tay Dương Tử

-Muốn thì tự mình tổ chức, tôi không rãnh.-Dương Tử lạnh nhạt buông một câu đồng thời hất tay Sa Sa ra

-Anh... Anh không thể dành một ít thời gian sao?-Sa Sa mím môi, nhìn Dương Tử

-Không, dù chỉ nửa giây.-Dương Tử bỏ lại câu lạnh lùng đó rồi bước đi

Khi đi ngang cô, anh hơi dừng lại nhìn nhưng đi tiếp, Hạ Đồng cũng nhìn anh lại, anh nhìn cô? Nhìn gì không biết nữa.

-Hạ Đồng, em đến đây bao lâu rồi?-Sa Sa đi đến bên cạnh cô hỏi

-Dạ chưa được lâu lắm.-Hạ Đồng cười nhẹ đáp lại

-Chưa được lâu? Vậy mà tin đồn giữa em và Khiết Đạt cùng Thiên phát tán nhanh nhỉ?-Sa Sa dù trên môi là nụ cười nhưng trong lòng không khỏi ghen ghét

-Dạ, cái đó thì...-Hạ Đồng bối rối nhìn Sa Sa

-Chị không có ý gì đâu, chỉ là muốn xin lỗi em về chuyện của Gia Uyển thôi.

-Dạ!??-cô khó hiểu nhìn Sa Sa

-Gia Uyển là... em họ của chị.-Sa Sa chậm rãi nói ra từng chữ

Hạ Đồng nghe xong cả kinh, Gia Uyển là em họ của Sa