ào chỉ chăm chú mắt hướng ra biển.Nguyên ngủ
gục trên vai Khánh lúc nào không hay, một cảm giác bình yên.Khẽ đưa tay
lên lau giọt lệ trên má nó, Khánh càng mong thấu hiểu con người nó, mạnh mẽ, táo bạo nhưng lại có lúc trầm tư, tình cảm.
Nó khẽ cựa mình tỉnh lại.Giờ đã gần xế chiều rồi.
-Sao anh không lay tôi dậy, muốn gãy xương hả?-Nguyên dụi mắt.
-Công nhận cô ngủ say thật, lay mấy lần mà không tỉnh, khổ thân cái vai của tôi-Khánh bóp vai nhăn nó.
-Cho anh chết-Nguyên mỉm cười nhìn hắn.
Hai đứa đứng dậy để về nhà nghỉ.Trên đường về nó toàn chọc tức Khánh, dọa ma làm hắn mấy lần té xỉu, còn nó bụp miệng cười suốt.
Nguyên về tới phòng thì không thấy My đâu, sang phòng Hạnh cũng chẳng
thấy tụi nó luôn.Nghĩ là bọn nó ra ngoài chơi sắp về nên nó vào phòng
lôi quyển truyện mang theo ra đọc.
Rầm…rầm…rầm.
Nguyên dừng lại, đặt quyển sách xuống:-Làm cái gì mà ?
Có tiếng gõ cửa, tiện thể nó ra xem.3 tên kia đang đứng trước phòng nó.
-My chưa về hả?-Luân.
-Từ lúc về tôi đâu có gặp, tôi tưởng giờ này phải về rồi chứ?-Nguyên.
-Cô ấy đi cùng bọn Hạnh vào rừng rồi, tối thế này vẫn chưa thấy về-Duy.
-Vào rừng, không người hướng dẫn sao??-Nguyên có linh cảm xấu
-Không , mấy chú đấy về nhà hết rồi, hình như chúng tự vào rừng-Khánh
-Cô giáo đang lo, chúng ta tới đó luôn đi-Duy.
-Giờ này chưa về chắc các em ấy gặp nạn rồi, chúng ta sẽ chia tay nhau ra tìm-Tiếng cô Thanh trấn áp tinh thần cho lũ trẻ.
-Nhưng bọn em không biết đường, trời tối nữa-Mấy cô gái run bần bật.
-Đưa đèn pin đây tôi đi tìm-Nguyên giật đèn từ tay Luân.
-Cậu đâu biết đường-Duy
-Yên tâm đi, không sao đâu, tôi tự lo được.
-Để tôi đi cùng-Khánh níu lấy tay nó.
-Anh không đi được trong bóng tối thì thôi, ở đây gọi cứu viện đi, chắc họ chỉ quanh quẩn ở bìa rừng thôi.
-Tớ đi cùng-Duy.
Lượng lự đôi chút .
-Thôi được, nhanh lên.-Nguyên gấp rút.
U..u….úuuuuuuuu
-Nguyên, cậu đi nhanh vậy?-Duy lo lắng.
-Có lẽ anh không biết, 5 năm trước, một loại cây ăn thịt được cấy thử
nhiệm tại đây, do nó phát triển nhanh tới mức diệt không hết nên người
ta cho quây rào cấm rồi, cầu mong họ chỉ ở bên ngoài-Nguyên gấp rút tiến lên phía trước.( tớ tưởng tượng tý).
-Cô am hiểu thật.
-Anh tin là tôi từng bị nó quấn người không?
-Kinh khủng vậy sao?
-Tin thì anh có thể quay về.
-Cô..tiếng gì vậy?-Duy thấy lạ.
-Anh đứng yên đi, đừng cử động, chết ráng chịu.
-Cô còn đùa hả?
Nguyên rụp đầu tránh thứ gì đó, tay rút dao, phi vào không gian tối mù mịt.Á.
-Nguyên..Nguyên..trả lời tôi đi.-Duy soi đèn nhìn quanh.
-Tôi đây, không sao rồi.
-Nhưng tay cô..bị thương kìa.
-Không là gì, hay anh quay lại đi.
-Tôi đã nói rồi , tôi sẽ không…á…
Duy bước hụt lao người xuống dưới, nó nhanh chóng kéo tay hắn lại nhưng cũng bị lăn xuống đường dốc luôn.
-Duy…Duy….ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii-Nguyên hét khản cả cổ, giờ lại lạc thêm tên nữa.Giờ mới để ý chân nó bị bong gân rồi.Nó ôm chân, khóc cũng không khóc nổi.Sao lúc nào nó cũng gặp rắc rối vậy( hả t/g ).Nó nhặt
một cành cây chống tay đứng dậy.
-”Thôi vậy tìm lũ kia trước, ít nhất hắn ta còn có thể tự lo được “.
Duy cũng bị lăn xuống dốc như nó nhưng lại tiếp đất ở một nơi khác, loay hoay chạy tới chạy lui không thấy nó đâu, hắn lần mò trèo lên , rồi
quay trở lại theo đường cũ.
-Sao có mình cậu trở ra vậy?-cả bọn lo lắng nhìn Duy quần áo lấm lem đất bùn.
-Tớ bị lạc Nguyên rồi-Duy thở dốc.
-Tớ vào tìm đây-Khánh nóng lòng nhưng bị cản lại.
-Không được đâu, giờ chỉ còn cách đợi nhân viên cứu hộ tới thôi-Luân.
Khánh lòng như lửa đốt lo lắng cho nó.
Trời bắt đầu mưa nặng hạt.Nó đang la toáng tìm bọn kia, đèn pin mang
theo đã hết điện, nó căng mắt men theo đường rào thì thấy một lỗ hổng to trên đó.
-Chẳng lẽ lũ quái này vào đây thật.
Không do dự nó chui qua rồi tới khu vực cấm, miệng vẫn hét đều đều tên bọn kia.
Tiếng la thất thanh chui tọt vào tai mọi người , những ánh mắt hớn hở
nhìn bọn bạn đang chạy ra khỏi rừng.Đưa mắt tìm Nguyên, mọi người đều
không thấy.
-Bọn em không gặp Nguyên à?-Cô giáo tức tốc chạy tới hỏi.
-Không có ạ-Mấy đứa đồng thanh.
-Nguyên vào rừng tìm bọn cậu nhưng chưa thấy trở ra-Duy
Cả bọn sửng sốt
-Cô à, mưa lớn đội cứu hộ không tới.-Luân
My bắt đầu khóc.
Mọi người ánh mắt thất thần nhìn vào khu rừng sâu.
-Tớ không thể ngồi chờ nữa-Khánh đứng ngồi không yên.
-Một mình cậu vào cũng như Duy thôi-Luân.
-Nhưng chúng ta không thể bỏ mặc cô ấy được-Khánh hét lên.
-Hai em thôi đi, tôi không muốn lạc mất em nào nữa đâu-Cô Thanh.
-Đợi trời sáng đi-Duy.
-Ta mà