XtGem Forum catalog
Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỉ

Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỉ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 329363

Bình chọn: 7.00/10/936 lượt.

ữ sinh nhỏ…

- Ai thì kệ, đó là việc riêng của Thanh Ngân. Là anh trai thôi mà sao anh quản nhiều vậy? Vô duyên!

Chất giọng nhè nhẹ, trong veo của Đông Vy ngay tức khắc đã đông cứng dãy hành lang khối 12. Một sự thật đã được phanh phui, trần trụi trước
những con mắt mở to bàng hoàng và nó nằm ngoài sức tưởng tưởng của tất
cả. Chính Tuấn Dương, người trong cuộc cũng chết sững, nhìn cô nữ sinh
nhỏ trân trân.

Trò chơi bí mật giữa hai anh em đã bị phá vỡ bởi một người không hề tham gia…

Thanh Ngân như bị nuốt chửng bởi bầu không khí ngột ngạt, tay bóp chặt
chiếc điện thoại với nét mặt đanh đá. Mọi tức giận của cô như lan tập
trung hết thảy ở đôi mắt sắc bén, mang ánh nhìn thiêu đốt chiếu vào nữ
sinh học bổng - kẻ phá đám.

Nó là ai nào? Một đứa nhếch nhác,
lem nhem, thấp kém nhưng sao ai cũng thích vây lấy nó? Vì sao nó luôn
được che chở tại Trung Anh này bởi những nhân vật nổi bật? Ồ, là phép
màu của bà tiên ban tặng à? Hay là sự bố thí tình thương? Cho nó hết đi, nhưng dựa vào đâu để đối đầu với cô?

Vuốt nhẹ những lọn tóc đẹp đẽ, đôi môi đỏ thẫm nói khe khẽ:

- Đông Vy nói đúng, thực ra, tôi và Tuấn Dương là anh em. Nhưng trước giờ tôi luôn giả làm

bạn gái anh ấy vì quá nhiều người quan tâm tới đời tư của tôi mà tôi
lại không thích phơi bày việc yêu đương riêng mình. Nhưng giờ, có lẽ tôi phải nói thật rồi. Người tôi vừa gọi là Richard, anh ấy là bạn trai
tôi.

Mỉm cười thanh cao, nữ sinh hoa khôi chậm rãi cất điện thoại vào túi. Giọng nói thoảng bay như hương hoa lan tràn…



Còn hiện tại và sau này. Cô chấp nhận mình là dấu chấm nhỏ đã phai tàn
trong trí nhớ của anh. Còn anh cứ thế, đi và không ngoảnh lại, mãi vụt
tan như làn sương mỏng manh…

*

Khoác trên vai chiếc
balô nặng trịch cùng gương mặt rầu rĩ, cô gái nhỏ tha thẩn dọc bờ sông.
Đông Vy không rõ đống cảm xúc nhập nhằng đang va mạnh vào tim cô là như
thế nào nữa …

Nói tóm lại,tâm tư của cô đang bị nhúng trong
phiền muộn. Thứ sầu buồn này hệt như cảm giác lạc lõng mà cô đã nếm trải vào đầu tuần, hay chính xác hơn là ngày cô biết rõ địa vị Hữu Phong.
Chỉ có lý do của hôm nay là khác…

Richard với cô là một người
lạ! Chỉ thế mà sao tâm trạng cô lại chùng xuống khi biết anh có bạn gái? Phải chăng là cô đã thích Richard?

Ôi không! Tim Đông Vy không chứa nhiều ngăn như thế, mà kể cả khi nó loạn nhịp vì ai thì đó là sự
dại dột của riêng nó. Người ta, chẳng ai dính líu với cô hết!

- Tim ơi, mi đi chết đi! Mi chỉ việc truyền máu nuôi cơ thể thôi. Còn yêu ai, thích ai là việc của lý trí và của ta. Cấm mi xen vào! Mi giỏi
thật, hễ mi đập trật đi một nhịp là cả thể xác ta liêu xiêu. Lao vào yêu như điên dại dù không ai đoái hoài. Mi thật tác oai tác quái!

Đông Vy quì xuống nền đất ẩm nơi mé hồ, hai tay vốc nước lạnh khoát vào mặt. Thứ cô cần lúc này là sự tỉnh táo!

Đang dõi mắt khoảng không vô định, cô gái nhỏ bỗng rợn người vì bàn tay lạnh buốt đột ngột đặt sau gáy cô. Chưa kịp quay lại, mái đầu của cô đã bị nhấn dúi dụi xuống hồ nước.

***

Học viện vắng lặng sau giờ tan học, chỉ còn thưa thớt vài bóng người qua lại. Tiếng xác lá bị dậm đạp nghe rõ mồn một. Hạ An nép mình sau tán cây cổ thụ, nửa chờ
đợi nửa lẩn trốn.

Cơn gió nào đó thoảng qua như muốn kéo tuột
những chiếc vòng vải, Hạ An vội giấu tay vào túi áo. Cô không muốn mất
đi vật Tuấn Dương đã tặng, cô sẽ luôn trân trọng thứ bé mọn này thay cho toàn bộ ký ức về anh.

Còn hiện tại và sau này. Cô chấp nhận
mình là dấu chấm nhỏ đã phai tàn trong trí nhớ của anh. Còn anh cứ thế,
đi và không ngoảnh lại, mãi vụt tan như làn sương mỏng manh…

Lúc cô biết tới quan hệ thật sự giữa Tuấn Dương và Thanh Ngân, cô đã
muốn dùng mọi cách để anh quay lại bên cô nhưng giờ đây, sự can đảm cho
một cuộc hẹn cô cũng không có. Bởi, lí do để hai người xa nhau chẳng bắt nguồn từ trò tình ái của anh trai em gái kia. Vậy thì, nó sao có thể là cái cớ để hàn gắn mối quan hệ đã phủ bụi chia ly?

Ngày ấy, xa
nhau vì tự mỗi người đều chán chường đối phương. Thương yêu còn chưa đủ
để lấp đầy những lần cãi vã. Ừ, vậy là xa nhau…Mai sau gặp lại đã hóa kẻ dưng!

Hạ An cố ngăn nước mắt đang chực trào ra khỏi tuyến lệ, chóp mũi nhỏ
nhọn đỏ hồng vì khóc. Cô nhìn xa xăm về phía ngoài cổng trường, nơi Tuấn Dương và Thanh Ngân đang sánh bước cùng nhau. Tim đau, niềm tin vỡ vụn! Nếu như anh tôn trọng cô một lần, thì sẽ chẳng giấu giếm cô điều này.
Thảng hoặc, trong mắt anh, cô cũng bình thường như bao người khác để cho anh em gái thỏa thích diễn trò…

Hạ An hít thở thật sâu, trầm
ngâm đôi lát rồi quay bước về khuôn viên phía sau của học viện. Cô còn
chưa có cơ hội xin lỗi Đông Vy sau lần đứng chờ trước căn nhà nhỏ vì đêm ấy, cô nữ sinh mất tăm! Tuấn Dương đã chờ cùng cô, nói mấy câu thật kỳ
lạ.

“ Cô có thể đừng ghét Đông Vy và là chỗ dựa cho nhóc ấy
không? Ở Trung Anh, nhóc ấy chỉ tin tưởng c