Polaroid
Chỉ Cần Em Còn Yêu

Chỉ Cần Em Còn Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324912

Bình chọn: 9.00/10/491 lượt.

Kiều Lam nói phải làm việc với chi nhánh Hải Phòng, Hà
liền bay lên giúp cô.

Thói quen là một
thứ vô cùng đáng sợ, họ làm việc cùng nhau năm năm, hiểu cả ưu và khuyết điểm của
nhau. Sau này vào Sài Gòn, cô không tuyển trợ lý nữa mà công ty sắp xếp cho một
người bên phòng thư ký qua giúp cô. Bởi trong thâm tâm, cô luôn coi đó là trợ
lý duy nhất của mình. Cô luôn chung thủy với mọi việc một cách mù quáng như thế.
Giống như suốt bao nhiêu năm nay, cô chỉ sử dụng một loại sữa tắm, một loại sữa
rửa mặt, dùng một hãng điện thoại vậy.

- Chị, trong đấy thế nào? - Hà hào hứng hỏi cô về TP.HCM, nơi cô ấy chưa
một lần đặt chân đến.

- Thì có nắng và gió, có cả những cơn mưa bất chợt đến, người Sài Gòn sống
vội vã, nhưng cũng rất biết cách hưởng thụ.

- Em có bảo chị làm tập làm văn đâu mà chị tả cảnh chứ, ý em hỏi là cuộc
sống của chị cơ? - Cô bé biết cô đang trêu ghẹo nên lại bắt đầu lý sự.

- Cũng bình thường thôi, có điều chị ghét mưa trong đấy kinh khủng.

Đang nói thì điện
thoại reo. Hà với tay lên bàn nghe điện thoại.

- Alo.

- A, cô Hà. Con chào cô.

- Này, nhóc con, sao biết là cô chứ.

- Thì giọng của cô mà.

Hà cười khúc khích buôn chuyện với Seven:

- Thằng ranh này, có nhớ cô không?

- Con nhớ cô Hà muốn chết, ở đây chẳng có ai mua kẹo hồ lô cho con cả.

- Hóa ra chỉ nhớ kẹo của cô thôi à?

- Con nhớ cả bé Bi nữa cơ.

- Thế tóm lại là có nhớ cô không?

- Nhớ chứ, con nhớ cô Hà nhiều nhiều.

- Nói mẹ cho ra đây chơi đi.

- Mami bảo đợi mami rảnh sẽ cho con ra chơi với bé Bi nhà cô. Nhưng chừng
nào mami mới rảnh chứ?

Vừa áp đầu vào
nghe lén đã bị kể tội, cô giành lấy điện thoại.

- Con trai, nói xấu người khác là không tốt đâu.

- Con nói thật chứ có nói xấu đâu cơ chứ.

- Thế hôm nay con đã làm gì nào?

- Con đi bắt cào cào với cậu út, với anh Song, anh Tuấn, nhưng mà cào
cào khó bắt lắm. Con chỉ bắt được một con thôi.

- Con bắt cào cào làm gì?

- Con bỏ vô cái lọ nhìn nó nhảy qua nhảy lại. - Cô thầm nghĩ, số phận mấy
con cào cào này cũng quá tội nghiệp rồi.

Nói chuyện với
Seven xong thì cũng trễ, Hà xin phép ra về. Cô ngồi nghiên cứu đống hồ sơ chuẩn
bị cho bài phỏng vấn ngày mai. Một mình cô không thể làm hết việc ở đây, nên
trước đó cô đã nói với tổng công ty cử người xuống hỗ trợ cô.

***

Buổi phỏng vấn
kéo dài cả ngày trong mệt mỏi, đa số mọi người đều chọn ở lại mảnh đất này, chỉ
có một số xin ra Hà Nội, năm người tự ứng cử lên chức, ba người xin đi đào tạo
chuyện sâu. Duy nhất có môt cậu thanh niên có mong muốn vào Sài Gòn làm việc.
Lúc ấy cô đã hỏi cậu ấy muốn làm ở vị trí nào?

- Em muốn làm nhân viên phòng kế hoạch.

- Theo chị biết thì em đang làm rất tốt ở phòng Marketing, tại sao lại
muốn thay đổi triệt để như thế?

- Đó là chuyên ngành em đã theo đuổi suốt bốn năm đại học, cũng là ước
mơ của em. Vì thế em muốn thử sức, thử cố gắng và vận may một lần. Em thích một
thành phố năng động như Hồ Chí Minh.

- Cơ hội là do mình tạo ra, em đã vận dụng câu nói này rất tốt. Cầm bản
số liệu này về nghiên cứu, viết cho chị một hồ sơ dự thầu. Sáng mai gặp lại ở
văn phòng.

Cô rất muốn cho
cậu bé nhiệt tình này một cơ hội, nhưng anh Dân, người phỏng vấn cùng cô lại
không đồng tình lắm. Theo anh, làm tốt vị trí nào thì cứ ở vị trí ấy thôi. Vả lại,
nếu cứ đi hết thì ở đây sẽ thiếu người, biết là thế, nhưng cô vẫn muốn đặt cược
một lần.

Đến tối, Hoàng gọi
điện đến, cô kể với anh việc hôm nay, anh suy nghĩ rất lâu, khuyên cô hỏi ý kiến
trưởng phòng kế hoạch trước. Cô thấy cũng có lý nên hôm sau gửi mail cho trưởng
phòng kế hoạch bản dự thầu cậu bé viết cũng như CV. Kết quả, cậu bé đã thực hiện
được giấc mơ ấp ủ của mình. Ngày cuối cùng cậu bé làm việc ở đây, cô không đi
tham dự tiệc chia tay, mà chỉ nhắc nhở.

-
Nguyễn Quốc Thanh, chị sẽ nhớ tên em, đừng phụ sự kỳ vọng của chị nhé. Em phải
biết rằng, có những việc chỉ cần cố gắng thôi là không đủ. Đó là một môi trường
cạnh tranh rất khốc liệt, em không đáp ứng được sẽ bị đào thải. Hãy nhìn cái
cách mà những người xung quanh hoàn thành công việc của họ, em sẽ học hỏi được
nhiều điều. Ngày đầu tiên chị đến đây làm việc, người tuyển dụng chị đã nói một
câu rất hay. Giữa thành công và thất bại, có một con sông gian khổ, trên con
sông đó có cây cầu tên là sự cố gắng. Hiểu chứ?

Chàng trai hai
tư tuổi cúi gập người xuống thể hiện sự chân thành.

-
Em hiểu, em cảm ơn chị.

Những ngày ở
đây, cô cùng anh Dân tuyển nhân sự mới, bổ nhiệm giám đốc mới chính là phó giám
đốc cũ, sắp xếp mọi việc ổn thỏa. Ngoài ra còn có buổi nói chuyện về hướng nghiệp
cho các bạn sinh viên đại học Hải Phòng. Trong thời gian ấy, tối nào cô cũng
nói chuyện với Seven, thỉnh thoảng chat video với anh và cậu út trên Facebook. Cô
còn dành thời gian đi ngắm hoa phượng đỏ của thành p