XtGem Forum catalog
Boss Quá Gian Xảo!

Boss Quá Gian Xảo!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325920

Bình chọn: 8.00/10/592 lượt.

chuột.” Lăng Tử Tiên hít sâu, cố điều chỉnh nhịp thở, chuẩn bị tìm cái gì đó để quẳng nó đi.

“Đợi chút.” Lam Táp vươn tay, giữ Lăng Tử Tiên đang chuẩn bị giơ gây”.

Lăng Tử Tiên dừng lại, tầm mắt không rời khỏi con chuột trắng. “Sao cơ?” Nơi này không rộng lắm, chắc chắn là có thể bắt được.

“Cô không sợ à?” Lam Táp cười hỏi.

Lăng Tử Tiên khó hiểu, quay đầu nhìn anh. “Sợ cái gì? Con chuột?” Lam Táp gật đầu, cô liền đáp: “Chỉ là con chuột mà thôi, không có gì đáng
sợ.”

Cô chẳng phải là loại con gái nhát gan, cũng chẳng đến mức thấy gián, thấy rắn là sẽ hét váng lên, đối với cô, chúng cũng chỉ là động vật mà
thôi. Chuột cống thì có thể làm người ta ghét, chuột bạch thì…Cứ tưởng
tượng thành Q là được.

“Vì sao trong Công ty lại có chuột? Kỳ thật…” Lăng Tử Tiên vừa bước đến con chuột, vừa lẩm bẩm.

Nghe thấy cô lẩm bẩm, Lam Táp bật cười, hai tay khoanh lại, tựa vào
bàn làm việc bằng đá cẩm thạch đen, quan sát cô gái đang chuẩn bị “đối
đầu” con chuột.

Quả thật là anh tò mò, nếu cô đánh nó, thì sẽ làm gì để hốt ra? Đơn
giản hơn, chỗ này không có chổi, cô làm thế nào để đổ vào thùng rác?

“Oái, anh cả, anh ác quá!” Khi Lăng Tử Tiên vung gập, sắp đập con
chuột, cửa ban công bị đẩy ra, và giọng gậy Bạch Dạ kinh ngạc, hoảng
hốt.

Chuột bạch nhìn thấy Bạch Dạ tựa như gặp được cứu tinh, lập tức liền chạy vội qua.

Bạch Ngọc ở đằng sau, tay cầm lồng sắt, chắc là để nhốt chuột. Đặt
lồng xuống đất, con chuột trắng ngựa quen đường cũ, chạy biến vào.

Dạ Bạch đóng lồng sắt, mất hứng trừng Lăng Tử Tiên.

Lăng Tử Tiên nhìn Lam Táp, rồi quay sang nhìn 2 anh em Bạch Dạ,Bạch Ngọc, nhanh chóng hiểu rõ.

Chắc là Bạch Dạ định dùng con chuột này để dọa cô?

“Giám đốc, trong văn phòng có côn trùng gây hai, chắc tôi phải dọn
dẹp, hơi khó coi một chút, giám đốc có cần phải ra ngoài tránh không ạ?” Lăng Tử Tiên vỗ vỗ gậy trong tay, trưng cầu ý kiến Lam Táp.

Bạch Ngọc, Bạch Dạ đổi sắc, Bạch Dạ chỉ trích Lam Táp: “Anh cả, thư ký của anh kiêu ngạo quá đáng!”

Lam Táp ngoảnh mặt làm ngơ, nói với Lăng Tử Tiên: “Lăng tiểu thư, một số văn kiện hôm qua tôi chưa xem xong, tùy cô.” Nói xong, anh tiến vào
bàn công tác đọc sách.

“Dạ, giám đốc.” Lăng Tử Tiên biết ông chủ này không xấu.

Bạch Ngọc cười trừ, vỗ vai Dạ Bạch. “Dạ, “ông chủ” trọng sắc khinh hữu, bây giờ em mới biết à?”

Đột ngột nghe thấy thế, rõ ràng chẳng có mối quan hệ “nào đó”, nhưng Lăng Tử Tiên vẫn thấy không được tự nhiên.

Ở đằng sau, Lam Táp hơi giương mày, qua đôi kính, lóe lên ánh sáng.

Bạch Ngọc, Dạ Bạch giật mình, chạy biến.



Vỗ tay nhìn 2 người đã chuồn mất dạng, Lăng Tử Tiên hừ lạnh, là ai kiêu căng, khó mà nói được.

“Lam tiên sinh, giấy tờ hôm qua đã đặt sẵn trên bàn, xin mời xem qua
một chút.” Lăng Tử Tiên đặt gậy lên bàn. “Lịch trình hôm nay đã an bài
xong, và có vị khách William đến từ Pháp, muốn trực tiếp đàm phán.”

“Hẹn ở đâu? Mầy giờ?” Lam Táp buông sổ sách, hỏi.

“Ở khách sạn trung tâm, Mr.William cũng mong muốn quản lý các ngành
cũng có thể tham dự, thời gian là 7h tối nay.” Lăng Tử Tiên thông báo.

Khi làm việc là phải có tác phong chỉnh chu, cô cũng nhanh chóng làm quen.

“Tối hôm nay…” Lam Táp gõ bàn. “Liên hệ với Mr.William giùm tôi, có thể lùi lại 1 ngày không?”

“Lam tiên sinh, nếu thế chẳng phải làm bẽ mặt Mr.William?” Lăng Tử
Tiên nhận việc hỏi, không là vì sợ phiền toái. Dù sao người ta ngàn dặm
xa xôi đến đây vì muốn trực tiếp đàm phán, thời gian quý giá, ngày mai
đi luôn cũng không biết chừng, hoãn 1 ngày, không biết…

Lam Táp mỉm cười, nói: “Vươn tay ra.”

Lăng Tử Tiên nghi hoặc, nụ cười vẫn rạng rỡ như thế…

Vươn tay đi, Lam Táp hơi lắc tay một tý, một vật xuất hiện trong tay anh, rồi nó nhanh chóng rơi vào tay Lăng Tử Tiên—

Một viên kẹo thỏ trắng.

Lăng Tử Tiên lại giật giật khóe miệng, cơ hồ mỗi ngày đi làm, cô cực
kỳ “may mắn” được tặng môt viên kẹo đường thỏ trắng. Điều khiến cô băn
khoăn, anh Boss này cất bao nhiêu kẹo thỏ trong văn phòng hả giời?

“Nói với Mr.William là lịch trình của tôi đã kín, nên không thể cho
ngài ấy nhiều thời gian được. Thứ 2 tuần sau tôi sẽ bay sang Pháp một
chuyến.” Lam Táp ngồi lại xuống ghế, tiếp tục đọc sách.

Lăng Tử Tiên bất đắc dĩ, rõ ràng công việc mỗi ngày đâu có nhiều (nếu không sao anh lại có thời gian đọc tiểu thuyết), nhất là buổi tối, sao
lại kín lịch được?

Cảm thấy lạ, nhưng cô cũng không hỏi nhiều, cô cũng chỉ là nghe lệnh làm việc thôi.

“Vâng, nếu Mr.William đồng ý lùi sang đêm mai, tôi sẽ báo cáo với
quản lý các ngành.” Lăng Tử Tiên tự hỏi, rồi nhanh chóng sắp xếp.

“Cô và cô Mạc, cô Tiết cũng đi luôn.” Lam Táp nhướng mày nói, không
để Lăng Tử Tiên trả lời:” Mang theo cả hợp đồng, nói là có liên quan đến công việc, cứ thoải mái là được, không cần nghiêm túc quá.”

Kỳ thậ