Đám đệ tử gã công tử xúi rầm :
- Đồng ý đi đại ca . Cỡ đại ca xơi tái con nhỏ mặt thẹo này cú một .
Gã liếc lên bảng điểm :
- Được . Độ thêm sao ?
- Tôi rất khoái làm đệ tử anh , nên độ như vầy . Cơ này tôi sẽ lấy 150 điểm , nếu 149 điểm coi như thua .
- Độ liền đại ca . - Bọn kia là rần trời .
- Được . Quân tử nhất ngôn .
Ty Ty cố nhịn cười . Gã này khoái đóng tuồng , nói như cải lương tuồng cổ . Cô đứng thế tự nhiên , hất mặt :
- Nào , đếm điểm đi .
Cô đi đường cơ nhẹ và ngắn , bi chủ chạm vào bi đỏ , bật nhẹ đụng bị địch .
- Một .
Vẫn đường nhẹ và ngắn , cả bọn hô :
- Hai .
Và cứ thế , mười rồi đến ba mười , bảy mươi ... chín mươi ... một trăm .
Tay cơ Ty Ty vẫn nắm chắc , lấy điểm liên tục ở đường bị ngắn , thỉnh thoảng cô lại dùng một cú nhồi đổi hướng bi lăn . Thỉnh thoảng là một cú nhấp (limage) buộc bi chủ lăn ngược về phía sau , rồi đến cú nhồi (retro) đánh vào nửa dưới bi chủ . Trăm mười ... trăm mười lăm ... trăm hai lăm ... trăm ba mươi ...
Ty Ty vẫn tiếp tục ăn điểm . Một bốn mươi . Tay công tử tháo mồ hôi , đám đệ tử hắn im re nhìn chăm vào những quả bi .
Đám đệ tử Ty Ty vừa cười , vừa hô :
- Một bốn năm ... bốn sáu , bốn bảy ... bốn chín ... năm mươi . Ủa ! Còn một năm mốt ... một năm ba ... năm lăm ... sáu mươi . Thôi , thôi đại tỷ . Ăn đậm rồi . Hoan hô đại tỷ có đệ tử mới .
Tên công tử quê quá hầm hầm , khoát tay cho đàn em tìm đường rút . Ty Ty chắn ngang cây cơ , nheo mắt :
- Gọi một tiếng sư phụ đi . Lần sau đi đánh độ phải cầm cơ cho thầy .
Đám đệ tử gã "con trời" nổi máu du côn , vênh váo :
- Ê ! Con Tám ! Chỉ đường banh mà đòi đại ca tao gọi sự phụ sao ? Sư cái cú ông đây nè .
Ty Ty thản nhiên cắm cơ vào giá riêng , nhún vai :
- Không gọi , không đủ tiền chung đâu .
Tên công tử sôi máu , cung tay :
- Chơi nó cho tao .
Đúng là tới số , đám đệ tử Ty Ty toàn dân đường dây , tan sở xách theo nào nịt an toàn , nào cờ lên , tuốt nơ vít , cả búa , kìm , đâu ngán thằng "tây" nào - Vậy là a lê hấp nhào vô chơi luôn .
Ty Ty bu lên cửa sổ nhìn đàn em dần đám ôn thần tơi tả , khoái trá reo :
- Đủ rồi . Gô lại , bắt bồi thường thiệt hại .
Ông chủ bida Bến Thành quá quen với trò này , cầm sổ đi vào , tính tiền vanh vách . Cha trời ! Bộn bạc .
Gã công tử nhăn nhó :
- Không đem đủ tiền . Bớt đi .
Ông chủ đủng đỉnh :
- Chú mày có phone cầm tay kìa . Một là cầm đỡ với số tiền có sẵn , hai là gọi người nhà đem tiền tới .
Gã đành đau khổ , hét đám đàn em gom tiền nộp đủ . Xong , ra tới cửa , quay lại hăm he :
- Được . Chống mắt chờ xem . Đồ ... bóc lột !
Bọn chúng biến sạch . Ty Ty hô đàn em giải tán . Thấy còn sớm , nhưng đếch gã nào dám hó hé . Đại tỷ mờ .
Tất cả đi hết , Ty Ty thẫn thờ đi lại bên giá cơ , cầm cây cơ cưng lên ngắm nghía , lầm thầm :
- Chỉ có mi là chung tình với ta , luôn bên ta lúc ta buồn .
Cho cây cơ vào giá cô đến ngồi ở ghế , ngửa mặt nhìn lên trần nhà , phút chốc chìm vào suy tư . Ông chủ đi ra , đứng bên cửa nhìn cô khẽ lắc đầu . Cô là đệ tử đắc ý nhất của ông , cũng là đứa con gái sống nhiều bộ mặt quậy phá , dân chơi mỗi biết . Cô quậy phá , ra vẻ dân chơi để che dấu nỗi buồn sâu kín .
Người thanh niên ấy tìm đến rồi ra đi không trở lại , đó có phải là nỗi buồn lớn nhất trong tim cô ? Nếu đúng thế , thì tạ ơn chúa .
- Ty Ty ! Buồn ư ? - Ông đi lại .
Cô không nhìn ông :
- Đôi khi tôi muốn tan vào hư không .
- Vì gã tên Thiên ấy à ?
Cô nín thinh , rồi buột miệng :
- Tôi cố quên mà không quên được . Từ thuở tôi biết đi lững chững , biết quậy phá là anh ta đã giữ chặt linh hồn tôi rồi .
- Sao không tìm gặp anh ta ? Hạnh phúc phải tìm , phải đấu tranh và gìn giữ .
Cô gục đầu vào đôi tay :
- Cuộc đời tôi gặp nhiều bất hạnh , thêm chút đau khổ có nghĩa gì . Tôi chỉ cầu mong cho anh ta và bạn tôi sống bình yên , hạnh phúc .
- Nhưng cô mãi đau khổ thế này ?
Cô ngẩng lên , cười cay đắng :
- Từ đau khổ , tôi luôn tìm ra tiếng cười , chú thấy đó .
- Tôi thà nghe tiếng khóc còn hơn thấy cô cười .
Cô im lặng rồi nói vu vơ :
- Lạ thiệt . Sao tối này vắng teo khách vậy ?
- Tôi đuổi họ đi đấy . Có người bao bàn .
Tự dưng Ty Ty có cảm giác khác lạ . Bao bàn ? Một năm trước ... chẳng lẽ ...
Cô nhìn qua cửa đi vào quầy giải khát . Thiên đứng đó , quần jean , giầy Adidas , áo pull trẻ trung , anh tựa cửa , tay cầm cơ nhìn cô , nét mặt ghìm nén niềm vui sướng chực trào . Giọng anh tinh tỉnh :
- Cái thằng con trời ấy thua em , chớ anh không thua , độ một lần một .
Môi cô run run . Nếu sau này được t
