XtGem Forum catalog
Bài Toán Của Số Phận

Bài Toán Của Số Phận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 322691

Bình chọn: 8.5.00/10/269 lượt.

giữ lấy, anh chắc rằng nếu bán nó đi rồi em sẽ chẳng thể sống vui vẻ được đâu.

- Nhưng mà…

- Thôi, ngủ đi em, lại đây anh đắp áo cho ấm nè.

Đây là lần thứ năm Vy đề nghị như thế, và cũng là lần thứ năm Quân từ chối. Quân nói đúng, cô mà bán sợi dây này đi chắc cô tiếc lắm. Với cô đó là khoảng thời gian đẹp nhất, có lẽ suốt đời cô cũng chẳng thể nào tìm lại được giây phút ấy. Cô nằm gọn trong vòng tay Quân, đôi tay còn nắm chặt sợi dây chuyền. Quân dựa vào mép tường ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Mới ba giờ sáng mà khu chợ đã tấp nập người, họ tranh thủ dọn hàng ra sớm để chờ những vị khách đầu tiên. Hai đứa trẻ đang ngủ rất ngon bỗng giật mình tỉnh giấc vì một chiếc chổi rễ đập xuống người:

- Chúng mày có đi chỗ khác cho tao dọn hàng không?

- Này này – Vy lên tiếng- Cô gọi chúng con dậy là được rồi, tại sao lại đánh.

- A cái con này láo toét nhỉ, đã thế tao đánh cho mày chết.

Người đàn bà gương mặt khắc khổ đưa cây chổi lên cao, Quân nắm tay Vy ù té chạy, người đàn bà còn đuổi theo một đoạn rồi không thấy đâu nữa. Vậy là lại mất đi một chỗ ngủ.

Vy luôn là thế, cô không bao giờ chấp nhận những chuyện vô lý như vậy cả, nên Quân cũng không trách Vy, bởi anh chẳng còn lạ gì với tính cách đấy. Anh thì điềm tĩnh hơn, có lẽ do anh lớn hơn nên cũng hiểu đời hơn.

Ánh mặt trời đã len qua ngọn cây, một ngày mới bắt đầu. Khung cảnh tấp nập của phố thị thật đúng như trong câu truyện Thiên vẫn hay kể, cô cảm thấy thành phố có chút gì đó gần gũi hơn, cô hít thở một hơi thật sâu, vẫy tay tạm biệt Quân:

- Hôm nay em sẽ bán hết chỗ này – Vy cầm lên một xấp vé số - Hẹn gặp anh dưới chân cầu nhé.

- Có cần anh đi cùng không.

- Thôi, anh đi đánh giày đi, em thấy hướng kia hay có người tây lắm, anh qua đó chắc sẽ dễ hơn đó. Em đi nhé.

Cô bé nhảy chân sáo trên vỉa hè, miệng lẩm bẩm một bài hát nào đó. Cô sờ tay lên cổ: “Em đang ở thành phố rồi nè. Khi về anh Thiên nhớ tìm em nhé.”

……………...o0o……………….

Thời tiết ở thành phố thiệt là lạ quá, mới nắng đó mà đã mưa rồi. Hai anh em ngồi nép dưới một tòa nhà lớn, ngắm nhìn những vị khách đi ra đi vào. Họ như không nhìn thấy Quân và Vy, đẩy cửa bước vào. Một mùi hương dịu nhẹ thoang thoảng trong gió tạo một cảm giác dễ chịu, ánh đèn chiếu vào chiếc ví đính kim cương của vị khách tạo ra những tia lấp lánh trông như một viên ngọc khổng lồ. Cũng có những người phía xa xa đang bươn chải cuộc sống mưu sinh của mình, họ lấy tấm bạt to che đậy hàng hóa cẩn thận trong khi chính bản thân lại bị những hạt mưa quật vào người.

Mưa vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại, cái đói và cơn buồn ngủ kéo đến cùng lúc khiến Quân và Vy cảm thấy kiệt sức. Nhưng cả buổi không làm được việc gì đồng nghĩa với cả hai sẽ phải nhịn đói. Ánh mắt Vy trĩu nặng, toàn thân cô mệt lả dựa hẳn vào người Quân. Anh có thể cảm nhận được cái nóng hâm hấp đang tỏa ra từ cơ thể cô, đôi môi tái nhợt, hai bàn chân lạnh ngắt. Quân lay mạnh:

- Vy ơi em sao thế, để anh đưa em vô bệnh viện.

- Chắc em bị cảm thường thôi, anh đừng đưa em vô bệnh viện, không có tiền trả cho người ta đâu.

- Nhưng em sốt cao lắm, không được đâu.

Nói rồi Quân cởi áo trùm lên đầu cô, cõng cô trên vai chạy băng qua làn mưa. Thân hình gầy gò của Quân thỉnh thoảng run lên dưới cái lạnh cắt da cắt thịt, nhưng anh biết anh không thể bỏ cuộc vào lúc này. Đến được bệnh viện cũng là lúc toàn thân anh ướt đẫm cả mưa, cả mồ hôi và cả nước mắt. Vy nằm trên giường với bộ đồ bệnh viện rộng quá khổ, y tá đang truyền nước biển cho cô bé.

Bước ra khỏi phòng đăng ký, gương mặt Quân thiểu não vô cùng. Biết tìm đâu ra số tiền này đây, viện phí không cao lắm nhưng cũng là một vấn đề nan giải lúc này.

Vy tỉnh dậy, cô hoảng hốt khi nhìn thấy mình đang nằm trong bệnh viện. Không được rồi, mình ở đây cũng gần một tuần, biết kiếm đâu ra tiền trả cho người ta. Cô toan bước xuống giường đã bị Quân cản lại:

- Em còn mệt cứ nằm yên đó, để anh lấy cháo cho em ăn, mấy bữa nay em không ăn uống gì chỉ vào nước biển thôi đấy.

- Anh Quân!- Cô thì thầm vào tai anh như sợ người khác nghe thấy – Còn viện phí thì anh tính sao

- Em yên tâm- Quân vỗ mạnh vào ngực mình- Anh đã trả hết tiền viện, cả tiền thuốc của em nữa. Thậm chí từ nay anh em ta có chỗ để ở rồi.

- Sao lại thế? Anh Quân kể em nghe đi.

Đôi mắt Quân lim dim, mở lại trang ký ức cách đây vài ngày….

- Biết tìm đâu ra số tiền này đây – Quân cầm giấy nhập viện toan trực trào nước mắt.

- Này cậu bé, đang kẹt tiền hả?

Đó là một người phụ nữ tầm ngoài bốn mươi tuổi, nước da ngăm đen, khuôn mặt được trang điểm đậm với hàng lông mày rất sắc. Trang sức mang trên người bà ấy cũng đủ nói lên sự khá giả, sung túc. Quân ngạc nhiên nhìn bà ấy hồi lâu, bắt gặp nụ cười đang nở trên môi anh mới mạnh dạn lên tiếng:

- Dạ, em cháu đang nằm viện. Cháu đang rất cần tiền để đóng viện ph