ây trong tay, tập trung tinh thần ngắm vào con gấu
bông mà Kim Bối Nhi chỉ.
Vòng nhỏ tung đi, chạm vào con gấu lại bật trở ra.
“A, thiếu chút nữa.” Kim Bối Nhi thất vọng than thở.
“Không sao, thử lại lần nữa, anh nhất định sẽ bắt được nó.” Vì không để Kim Bối
Nhi thất vọng, Cổ Việt Di quyết định cố gắng không ngừng.
Thử một lần rồi một lần, giọng ca thán thất vọng của Kim Bối Nhi không ngừng
vang lên bên tai Cổ Việt Di.
Cuối cùng, Cổ Việt Di đem hy vọng gởi gắm cho chiếc vòng cuối cùng trên tay,
anh dốc toàn lực tung đi..
Chỉ thấy chiếc vòng xoay xoay trên đỉnh đầu con gấu bông, Kim Bối Nhi mở miệng
la lên, “Trúng rồi! Trúng rồi! Trúng rồi!”
Chiếc vòng giống như bị làm phép, cuối cùng cũng lọt vào đầu của con gấu bông.
Kim Bối Nhi vui vẻ nhảy lên, “Yeah!”
Lấy được con gấu bông từ trong tay người bán, Kim Bối Nhi vui vẻ đem nó ôm vào
trong ngực.
Cổ Việt Di buồn cười nhìn Kim Bối Nhi. “Một con gấu bông khiến cho em vui vẻ
như vậy, lần khác anh mua mười con đem về, cho em chơi thỏa thích.”
“Không cần, cảm giác không giống.” Kim Bối Nhi một mực từ chối, nghiêng đầu nhỏ
qua cười ngọt ngào đáp lại: “Em thích cảm giác không dễ dàng có được này, dễ
dàng có thứ gì đó, sẽ không làm cho người ta quý trọng.”
Nụ cười ấm áp ngọt ngào kia, khiến cho Cổ Việt Di nhìn thấy có chút hoa mắt say
mê, có lẽ chính cô không biết, cô đã lặng lẽ tiến vào lòng anh.
Cổ Việt Di đưa tay ôm vai cô, “Chơi lâu như vậy, có thể về nhà chưa?”
“Uh.” Kim Bối Nhi vui vẻ gật đầu.
“Hôm nay chơi vui không?” Không biết từ khi nào, anh bắt đầu rất để ý cảm giác
của cô.
“Vui vẻ cực kỳ.” Kim Bối Nhi mở cờ trong bụng, nở nụ cười hồn nhiên tinh khiết.
Ngồi lên xe, Kim Bối Nhi liên tục ngáp vài cái, về nhà, đầu của cô dựa vào trên
cửa kính xe, không biết đã chu du đến đất nước nào. Cổ Việt Di không muốn đánh
thức cô, đem đầu của cô dựa vào lưng ghế, anh xuống xe mở cửa, dịu dàng ôm cô
vào lòng.
“Về nhà rồi!”
“A...” gần như không tiếng động đáp lại, “Gấu bông... gấu bông của em”
Cổ Việt Di thấy buồn cười, thế nhưng còn nhớ rõ gấu bông, với tay tóm lấy áo
con gấu bông, ôm cô và cả gấu bông về phòng.
Đi đến bên giường, anh vốn định buông Kim Bối Nhi xuống, nhưng khuôn mặt nhỏ
nhắn dán trên ngực bỗng dưng gợi lên một cảm giác kỳ lạ trong lòng anh, khiến
anh không muốn buông cô ra. Cổ Việt Di đơn giản ôm Kim Bối Nhi ngồi trên
giường, anh đưa tay ra, dùng ngón tay vén sợi tóc của cô, nhẹ nhàng vỗ về đùa
giỡn khuôn mặt non nớt kia.
Khuôn mặt nhỏ nhắn dựa vào ngực giống con mèo lười cọ xát, khiến cho người khác
có cảm giác tim đập loạn, trong lòng nhộn nhạo, làm cho anh dường như không
chịu được.
Cổ Việt Di cố gắng kiềm chế dục vọng của mình, hít vào thật sâu.
Không được! Cô ấy còn quá nhỏ, cô ấy còn phải đến trường, cô ấy còn phải...
Mặc dù biết rõ vạn lần không thể, nhưng anh vẫn kìm lòng không được bị cô hấp
dẫn, đem những ngón tay ngọc thon dài của cô nắm chặt trong bàn tay, đưa lên
miệng hôn.
Thừa dịp bản thân còn chút lý trí, Cổ Việt Di đem Kim Bối Nhi đặt trên giường,
dịu dàng hôn lên trán của cô một cái. “Bà xã, ngủ ngon”
“Uh, ông xã, ngủ ngon.” Kim Bối Nhi xoay người quay mặt bên kia.
Cổ Việt Di ngẩn ra! Cô gọi anh... Ông xã?
Miệng anh khẽ mỉm cười hưng phấn khó hiểu, cúi người bên tai cô nhẹ giọng: “Mặc
kệ em tỉnh hay là nói mớ, anh đều thích nghe, bà xã.” Anh nhẹ nhàng hôn lên hai
má của cô, xoay người sung sướng bước ra khỏi phòng Kim Bối Nhi.
Kim Bối Nhi đang nghiêng người ngủ nghe thấy tiếng đóng cửa phòng, chậm rãi mở
to mắt, anh vừa mới ở bên tai cô dịu dàng nhẹ giọng, làm cho tim của cô đập
nhanh, một niềm vui sướng ấm áp lan trong lòng cô.
“Ông xã.” Cô nhẹ giọng nỉ non.
Cảm giác này thật rất quái lạ, thật ra cô rất thích gọi thân mật như vậy.
Tiếng chuông tan học vừa vang, Mĩ Mĩ
và Tú Tú lập tức như ngưu bì đường (giống kẹo mè xửng) dán vào Kim Bối Nhi. (ngưu bì = da trâu
á)
“Bối Nhi, hôm nay chúng ta cùng đi...”
Không đợi Mĩ Mĩ nói xong, Kim Bối Nhi kiên quyết lắc đầu. “Từ hôm nay trở đi,
tớ sẽ không đi đâu hết, tớ phải về nhà học bài.”
Về nhà học bài? Tựa như trời nắng đột nhiên nổi sấm, Mĩ Mĩ và Tú Tú giật mình
thiếu chút nữa rớt mắt ra.
Vẻ mặtTú Tú khoa trương đưa tay sờ trán Kim Bối Nhi, “Cậu không bị sốt chứ? Sao
đột nhiên lại nói phải về nhà đọc sách?”
“Đúng vậy, sao cậu lại đột nhiên đổi tính?” Mĩ Mĩ kinh hô theo.
Kim Bối Nhi ung dung nói: “Phải vậy thôi, bây giờ cách kỳ thi đại học chỉ còn
vài ngày, tớ muốn ở nhà cố gắng thật tốt.” Nói xong mỉm cười, “Chẳng lẽ các cậu
không muốn học đại học sao?
“Muốn chứ, tùy ý thi vào một trường là được rồi, dù sao cũng chỉ muốn lấy bằng
thôi.” Mĩ Mĩ không cần, nhún nhún vai.
Kim Bối Nhi thì không tuỳ tiện như vậy, liếc Mĩ Mĩ một