một khoản kha khá cũng bị nguội lạnh ít nhiều, đến mức Trâu Quân đuổi theo phía sau cô gọi mấy tiếng “Chị Hướng Viễn, có muốn lên núi xem mặt trời mọc không… chị Hướng Viễn…”, cô cũng chỉ hờ hững khoát khoát tay.
Gốc hòe già luôn là địa điểm đầu tiên Hướng Viễn đón tiếp du khách, là nơi mà mọi người bắt buộc phải đi ngang khi ra vào thôn. Hướng Viễn bày một quầy hàng lưu động ở đây, bán một ít đặc sản địa phương và quà lưu niệm du lịch rẻ tiền. Lúc du khách cần người hướng dẫn, cô nhét tất cả vào trong túi, lập tức xuất phát, rất là tiện lợi.
Gốc hòe già này đã tồn tại ở đây bao lâu rồi, không ai biết cả, trong ký ức của người già nhất trong thôn, nó vẫn luôn sừng sững như thế. Thật ra cũng chỉ là một gốc cây bình thường, nhưng nhiều năm tuổi rồi, hình như cũng có cả linh hồn. Đương nhiên, thời gian và những biến hóa nhân thế mà nó từng chứng kiến, cũng khiến gốc hòe này có một ý nghĩa đặc biệt trong lòng người dân của thôn này. Từ trước đã có người thắp hương cầu khấn dưới gốc cây, lúc nào cũng có những chàng trai cô gái hẹn hò ở đây. Những năm thanh niên trí thức về quê hương, nơi đây càng là một địa điểm tuyệt vời nhất để yêu đương của những thanh niên thành phố đó.
Hướng Viễn đã làm hướng dẫn viên địa phương lâu rồi, nắm bắt tâm tư của những du khách thành thị rất chuẩn. Thôn tuy nhỏ, chỉ có phong cảnh thì chưa chắc hấp dẫn được người khác, bắt buộc phải thêm vào những thứ mới lạ kỳ diệu thì mới mong làm cho du khách háo hức hiếu kỳ. Thế nên mỗi khi đón khách, cô luôn thích đưa họ đến dưới gốc hòe già này, kể cho họ nghe “chuyện của gốc hòe già”, đề tài luôn là tài tử giai nhân hẹn hò nhau dưới gốc cây, thề nguyền yêu thương nhau suốt đời, cuối cùng vận mệnh nghiệt ngã đã chia lìa đôi lứa. Đề tài có tầm thường quen thuộc cũng chẳng sao, những người thành phố ấy luôn háo hức lắng nghe, người trong thôn cũng sung sướng lan truyền những câu chuyện ấy cho thêm phần thi vị. Thời gian trôi qua, gốc hòe già cũng dần dần nổi tiếng, trở thành kẻ chứng giám tình yêu kiên trung nhất. Trong thôn vô hình trung như đã tăng thêm một cảnh quan nhân văn, đến cả những hướng dẫn viên chuyên nghiệp trong thành phố cũng theo đó mà kể cho du khách nghe câu chuyện về gốc hòe già.
Mỗi lúc như thế, trong lòng Hướng Viễn cứ thấy buồn cười, cô chính là kẻ sáng tạo ra câu chuyện cảm động đó, nhưng cô lại là người không tin vào câu chuyện này nhất. Nhưng điều này có gì là quan trọng? Đầm gà rừng trong thôn sau khi được cô sửa thành “đầm uyên ương”, người đến đó chẳng đã đông hơn nhiều hay sao? Quầy hàng bán quà lưu niệm của Hướng Viễn cũng làm ăn mỗi ngày một khấm khá, cô có được tiền, còn những chàng trai cô gái si tình nghe danh mà đến kia cũng có được liệu pháp cho trái tim, đó là một chuyện tốt hai bên đều có lợi cơ mà.
Hướng Viễn đã học đến lớp mười hai, vào học đã gần một tháng rồi, nhưng học phí vẫn chưa trả hết. Cô làm một tờ đơn xin nợ tiền, chỉ đợi thu nhập của bảy ngày này thì chẳng những có thể giải quyết được vấn đề học phí, mà cuộc sống mấy tháng sau đó của cô và Hướng Dao cũng không đến nỗi nào.
Gần đến trưa, Hướng Viễn nhẩm tính sơ một lượt, dẫn đường hai lần kiêm thuyết minh, cộng thêm số quà lưu niệm đã bán được, tổng cộng cũng được gần trăm tệ. Đó mới chỉ là số kiếm được trong buổi sáng đầu tiên của kỳ nghỉ này, có thể coi là làm ăn rất khá rồi. Hướng Viễn cất tiền kỹ lưỡng rồi mới thấy hơi khát, sực nhớ ra từ sáng tới giờ chưa có giọt nước nào vào miệng. Cô hớp một ngụm nước lọc mang theo bên người, thím hai Lý bán thạch dưới gốc hòe bảo cô ăn một bát thạch để giải khát, nhưng cô cười hi hi từ chối, nếu không bất đắc dĩ lắm thì không lợi dụng người khác, cũng không thiếu nợ nhân tình là nguyên tắc nhất quán của Hướng Viễn.
Ánh nắng ban chiều xuyên qua kẽ lá chiếu xuống mặt đất bên dưới, văng vẳng trên đỉnh đầu có tiếng ve sầu kêu than mùa thu. Thời điểm này là lúc lưu lượng khách đến du lịch ít nhất, Hướng Viễn dựa vào gốc cây, không tự chủ được cũng lơ mơ buồn ngủ.
Lão Hồ xem bói ngồi cạnh gà gật được một lúc lâu đang dần tỉnh lại, uể oải ngáp mấy cái rồi nhìn Hướng Viễn nói: “Dù sao cũng không có khách, cô bé, có cần tôi đoán cho cô một quẻ không?”
Hướng Viễn cười bảo: “Chẳng phải ông luôn bảo đoán trước mệnh trời sẽ bị giảm thọ đó sao? Tôi không trả tiền, làm sao khiến ông bị tổn thọ lãng phí được?” Tuy ngoài miệng cô nói thế, nhưng trong lòng lại phản đối những trò thuật sĩ giang hồ vớ vẩn thế này. Lão Hồ này không phải người trong thôn, phiêu bạt tứ xứ lừa gạt để mưu sinh, cuối cùng đã đến thôn Lý này trong vô thức. Vừa hay gốc hòe già của thôn Lý đang được truyền tụng như một thần thoại, thế là ông ta mở công cuộc làm ăn bói toán cho mọi người dưới gốc cây này, mà cũng ăn nên làm ra lắm. Đến tìm ông nhờ bói toán đoán chữ là du khách, cầu vận chủ yếu là nhân duyên. Lúc Hướng Viễn rảnh rỗi cũng quan sát với thái độ bàng quan, nhìn lão Hồ nói năng linh tinh lộn xộn, tạo ra một quẻ bói thần kỳ, trong lòng thấy buồn cười: cũng chỉ
