ác, nó vừa biết lúc nãy. Nhưng mà không thấy Kaishi đâu. Anh không ở Casino như nó đoán, mà hình như cũng không ở nhà thì phải. không biết đi đâu rồi. trong những ngày rời xa anh, nó thật sự rất nhớ anh nhưng không hiểu vì sao, nó chẳng thể quên ánh mắt anh khi chứng kiến cảnh nó bị xxxx như thế.
- mẹ...anh hai đâu? Sao nãy giờ con không thấy? ở chỗ ba cũng không thấy.
- nó...cũng chả ai biết nó đi đâu. ở nhà thì nó say bí tỉ...tỉnh lại là đi đến tối mịt mới về. nó đang tự dằn vặt bản thân về chuyện của con.- mẹ muôi nó nói, vẻ mặt buồn rười rượi.
- chuyện ấy qua rồi. mẹ đừng buồn nữa.- nó ôm vai an ủi bà.
- mà lâu rồi con chưa được ăn cơm mẹ nấu. mẹ làm cho con một bữa thật ngon nhé. Con nhớ quá.- nó mỉm cười nũng nịu.
- được rồi cô nương. Tôi làm liền đây. Nhõng nhẽo quá đấy.- bà cười tươi, đi vào bếp, không quên ngoái đầu lại nhìn nó nháy mắt một cái.
- được rồi. con về đây không phải chỉ đơn giẩn là thăm chúng ta thôi chứ? Còn chuyện gì nữa nào?- ba nó lên tiếng khi nó đang đăm chiêu.
- vâng. Con về đây trước hết là thăm mọi người, sau nữa con có chuyện muốn bàn riêng với ba. Chúng ta vào phòng sách nói chuyện ba nhé.
- ừ.
Ba nó đi trước, nó theo ngay phía sau, cả hai cùng đi vào phòng sách, cũng là phòng bàn công việc của ba nó.
Sau gần 2 tiếng bàn bạc mọi kế hoạch với ba về chuyện định làm, Satomi đứng dậy, rời nhà dong xe đi tìm anh hai. Đi tìm Kaishi.
bước vào một quán bar ồn ào với vẻ mặt lạnh tanh, nó không thèm đếm xỉa đến những lời trêu ghẹo tán tỉnh của lũ con trai xung quanh mà vẫn sải bước kiêu ngạo về một góc bar, nơi được mọi người trong quán luôn quan tâm - chiếc bàn Kaishi đang ngồi. không cần tốn nhiều thời gian nó đã tìm ra vị trí của anh thông qua thiết bị định vị được gắn trong điện thoại.
dười ánh đèn mờ ảo, anh nó vẫn thế - đẹp trai, lạnh lùng như nó từng
biết.và một điều không thay đổi từ khi nó mới biết anh, đó là vây xung quanh anh toàn con gái. Không hiểu nếu nó tiến lại gần và đứng trước mặt anh ngay bây giờ thì anh sẽ có phản ứng như thế nào nhỉ.
Nó sẽ lãnh tọn một cái tát như ba nó đã làm? Hay anh sẽ lơ nó đi, lạnh lùng với nó như anh đã từng làm? Và có thể không? Anh sẽ ôm nó trong vòng tay ấm áp của anh? Nó không biết nữa. nhưng nó muốn cái gì xảy ra nhỉ? À, nó biết đấy, nó chỉ muốn gặp anh, nhìn anh, nhìn cho vơi bớt nỗi nhớ nhung đã dày vò nó trong những tháng ngày thiếu vắng anh. chỉ cần thế thôi. Nó không đòi hỏi gì hơn.
chỉ nghĩ thế thôi. Nó cũng chả để ý đã đi đến gần bàn của anh từ bao giờ. Và một lần nữa, không biết vô tình hay cố ý, nó lại dẫm phải chân của một con bé đang đứng gần đấy, nó biết chắc là một trong những cô gái của anh. Làm gì nhỉ? Xin lỗi chăng? tất nhiên rồi.
- xin lỗi cô. Tôi vô ý.- nó cười nhẹ nhìn vào đôi mắt đang long lên vì tức giận của con bé kia, không khác con bé nó đã gặp trong buổi đầu đến trường là mấy. nó cười, vì cách đây vài giây, nó đã nghĩ con bé thật xinh. Nụ cười mỉa mai chăng? Có phải không thì chỉ mình nó hiểu.
- mày là con nào đấy? không biết đây là địa bàn của ai hả? dám dẫm vào chân tao mà chỉ nói một câu xin lỗi là xong hả? máy nghĩ mày là ai chứ? Mày còn cười nữa à... con ranh muón chết không?
vừa nói, con bé vơ luôn một ly rượu trên bàn định hất lên mặt nó thì đã bị bàn tay của nó giữ lại, ly rượu nằm gọn trong bàn tay nó.
- tôi là ai cô hãy tự hỏi anh ấy đi nhé – nó hất đầu kênh kiệu về phía Kaishi, anh đang ngồi uống tường hớp rượu nhạt nhẽo để quên đi ngày tháng không có Stomi ở bên, có hay đâu nó đang đứng bên cạnh.
- anh Kaishi, con ranh này là ai mà dám ******* với em. Nó bảo em hỏi anh đấy.- con bé nghiến răng nhả từng chứ õng ẹo với anh nó, nghe mà muốn ói.
Không nhìn lên lấy một lần, anh chả thèm quan tâm đến những việc như thế này, cái anh thật sự muốn biết là Satomi của anh đang ở đâu? Cô ấy sống như thế nào? tại sao lại bỏ đi như vậy?
- phiền quá. ******* thì dạy lại nó đi. Nói nhiều làm gì.- anh nói giọng lè nhè.
- haha. Mày nghe rồi đấy. anh ấy đâu biết mày là ai. để tao dạy lại mày nhé. Cho mày biết cách cư xử.
- mày ngậm miệng lại cho tao. Không muốn chết thì biến đi trước khi tao nổi điên. - đến lúc này thì nó sắp phát điên lên thật rồi. anh không nhận ra cả giọng nói của nó, lại còn nói những câu vô tình như thế.
- con này láo. bọn mày lên cho tao. – con kia khoát tay với hai thằng có vẻ như là đàn em.
Không nói thêm câu nào, nó dùng chân hất một cái ghế cạnh đó lên, bay vút trúng vào một trong hai tên.
- không có cửa. – nó nghiến răng nói trong khi bàn tay gầy mảnh mai của nó đang túm chặt một tay của tên còn lại, vặn xoáy ra phía sau, một chân nó dẫm lên lưng, không để lọt tai tiếng thét của tên đó.
một đám đàn em chạy ùa vào đến bên cạn nó.
- tiểu thư. Cô không sao chứ ạ? Xin lỗi chúng tôi đến muộn.- một tên đàn em cúi đầu nói lí nhí.
- l