pacman, rainbows, and roller s
Adeline bên sợi dây đàn

Adeline bên sợi dây đàn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325693

Bình chọn: 9.5.00/10/569 lượt.

ột cốc rượu sochu nhỏ. Một đĩa kim chi. Còn có một miếng bánh điểm tâm.

Thật phong phú, vừa thơm vừa đẹp mắt. Hiểu Tranh cầm đũa nếm thử.

Ăn xong, cô quay về trường. Đường phố vẫn rất đông đúc.

Hiểu Tranh bước trên con đường về trường, nhưng không biết vì người quá đông hay đất nước Hàn Quốc quá nhỏ mà ngay cả đi bộ cũng tắc đường. Cô chỉ có thể đi theo dòng người mà không biết sẽ đi về đâu.

Đây là một con ngõ dài, hai bên là những căn nhà dân cũ kỹ. Con ngõ vắng vẻ một cách lạ thường, khiến Hiểu Tranh cảm thấy hơi sợ hãi.

Đây là đâu? Phải đi về trường thế nào đây?

Hiểu Tranh lấy lại bình tĩnh, bắt đầu ngắm nhìn bức tường hai bên. Nơi đây cách trường học không xa nữa. Sau khi phát hiện điều ấy, cô mới cảm thấy yên tâm hơn một chút. Cô thầm nghĩ: Chắc ra khỏi con ngõ này là có biển chỉ đường. Vì thế cô quyết định đi hết con ngõ này rồi tính.

Hiểu Tranh sắp đi hết con ngõ thì bỗng nhiên cánh cửa của một nhà có đề biển vũ trường mở ra, mấy tên trông giống như côn đồ bước ra khỏi đó. Hiểu Tranh hốt hoảng dừng bước.

“Chao ôi, hôm nay thật may mắn, vừa ra cửa đã gặp một em nữ sinh xinh đẹp”. Một tên nhuộm tóc vàng chóe nhìn Hiểu Tranh từ đầu đến chân với ánh mắt rất háo sắc.

“Nhìn em nó kìa. Ha ha, đúng là một mỹ nhân”.

“Oa oa, đồng phục trường nữa kìa, trường trung học Seoul đấy, đúng là người đẹp tài sắc vẹn toàn”.

Chúng cười ha hả, sau đó nháy mắt với nhau, cùng tiến về phía Hiểu Tranh.

Thật buồn nôn. Hiểu Tranh lườm chúng, muốn bước thật nhanh qua chỗ chúng.

Nhưng một tên có hình xăm trên cánh tay, miệng nhai kẹo cao su đã dang tay chắn trước mặt Hiểu Tranh.

“Em gái, có muốn đi chơi với bọn anh không?”. Khuôn mặt với nụ cười xấu xa bắt đầu áp sát Hiểu Tranh, mùi hôi của thuốc lá phả vào mặt cô.

Hiểu Tranh vội lùi ra sau một bước.

“Hôm nay thời tiết rất đẹp, đi chơi đi mà, bọn anh nhất định sẽ chăm sóc em thật tốt”. Tên tóc vàng đứng chặn phía sau, không để Hiểu Tranh có đường lùi.

“Các người muốn làm gì?”. Hiểu Tranh cảnh giác nhìn chúng.

“Làm gì ư? Chỉ muốn thân mật với em một chút thôi mà”. Nói xong bọn chúng cười rất đểu giả.

“Lũ khốn, các người mau tránh ra, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát”. Hiểu Tranh tức đến tím cả mặt.

“Em hét đi, hét đi, xem có ai đến cứu em không?”.

“Tôi báo cảnh sát thật đấy, các người mà không đi, cảnh sát sẽ đến bắt các người”.

“Ha, định dọa bọn này à. Đừng có ngốc nghếch nữa cô em. Hôm nay cảnh sát ở Seoul không rỗi đâu”. Một tên côn đồ chế nhạo cô. Hứ, đừng tưởng côn đồ không xem thời sự. Vừa nãy xem ti vi mới biết, vì cuộc diễu hành mà gần như tất cả cảnh sát trong thành phố đều được điều động để duy trì trị an. Vì thế bây giờ là cơ hội tốt cho bọn chúng hành động.

“Các người…”. Hiểu Tranh phẫn nộ nhìn những tên côn đồ đáng ghét vây quanh mình nhưng không biết phải làm thế nào.

“Cô em biết điều thì ngoan ngoãn đi theo bọn anh, bọn anh sẽ chăm sóc em chu đáo”. Một tên đã đưa tay ra, định vuốt má Hiểu Tranh.

“Đừng”. Hiểu Tranh sợ quá ngoảnh mặt đi.

Đúng vào lúc nguy cấp nhất, bỗng nhiên phía sau vang lên một giọng nói lạnh lùng: “Lũ khốn”.

Tên côn đồ đang định vuốt má Hiểu Tranh vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra thì đã bị giáng một cú đấm ngã lăn ra đất.

Một cánh tay nhanh chóng kéo Hiểu Tranh ra khỏi vòng vây của lũ côn đồ. Hiểu Tranh vội quay đầu lại, một khuôn mặt vô cùng đẹp trai, lạnh lùng xuất hiện trước mắt cô.

Choi - Joon - Ho! Vị cứu tinh bất ngờ xuất hiện chính là Choi Joon Ho, người đã ở cùng cô suốt đêm hôm qua trong căn nhà gỗ nhỏ.

Hiểu Tranh vui mừng nhìn anh. Vì sao mỗi lần cô rất rất cần sự giúp đỡ thì anh đều xuất hiện rất đúng lúc? Khi các nữ sinh trong trường bắt nạt cô cũng vậy, khi trú mưa ở căn nhà gỗ cũng vậy, hôm nay cũng vậy.

“Chúng ta mau đi thôi”. Anh nói vài lời với cô rồi kéo tay cô chạy đi.

“Muốn đi ư? Không dễ dàng như thế đâu. Thằng ranh con, dám xen vào chuyện của ông mày. Mày chán sống rồi đúng không?”. Mấy tên côn đồ lấy lại tinh thần, gườm gườm nhìn Joon Ho, ánh mắt đầy phẫn nộ.

Joon Ho cười lạnh lùng rồi nói: “Tôi muốn đi đấy, mấy người ngăn được không?”.

“Thằng này điên thật rồi, các anh em, ra tay thôi”. Mấy tên côn đồ cùng xông lên.

Làm thế nào bây giờ? Hiểu Tranh thấy rất lo lắng. Tuy anh rất lợi hại nhưng bọn chúng đông như vậy…

Joon Ho lao về phía những tên côn đồ ấy, tung một cú đấm khiến một tên ôm mặt kêu gào thảm thiết. Sau đó, anh sử dụng cả tay lẫn chân, cú đấm đá nào cũng rất mạnh, chẳng bao lâu, mấy tên côn đồ đều ngã lăn ra đất.

“Mẹ kiếp, hôm nay thật xui xẻo, gặp đúng cao thủ”. Một tên nằm dưới đất rên rỉ. Hắn thầm kêu gào: Chắc chắn thằng này đã luyện Taekwondo.

“Cút mau, nếu để cho tôi nhìn thấy các người một lần nữa thì tôi sẽ đánh gãy chân”. Giọng nói