miễn phí, nếu tôi không tận dụng thì chẳng khác nào là kẻ ngốc? Bạn bè gặp nạn cậu có thể khoanh tay đứng nhìn à? Ông già nghĩ khóa thẻ tín dụng của tôi thì tôi sẽ không có biện pháp sao? Ông ấy nhất định không thể tưởng tượng được tôi còn có người bạn như cậu.” Vi Thừa An cười, vẻ mặt vô cùng khoái trá.
“Thấy sắc quên bạn, thấy lợi quên nghĩa.” Tư Đồ Thác đáp lại anh tám chữ.
“Cũng là cậu hiểu tôi nhất, đi thôi, mau vào trong, bằng không cậu sẽ tốn tiền một cách oan uổng đó, chuyện này tôi cũng suy nghĩ cho cậu thôi, sắp phải đính hôn, còn không ra ngoài điên cuồng một chút chẳng phải là có lỗi với bản thân sao? Đêm nay, tôi tìm cho cậu một cô em xinh đẹp.” Vi Thừa An ôm lấy bờ vai của hắn, cười xấu xa nói.
“Cậu cứ giữ lại cho chính mình đi.” Tư Đồ Thác nói, từ trong thâm tâm anh cho rằng, những cô gái trong quán Bar, không phải là cô gái tốt, cho nên anh rất khinh thường.
“Tùy thôi, cậu không cần thì tôi thu hết, chỉ cần cậu trả tiền là được.” Vi Thừa An nói, bạn anh chính là ai nói cũng không từ chối.
“Ưm.” Một cảm giác ghê tởm từ yết hầu trào ra miệng, Âu Dương Điệp đứng lên, lảo đảo muốn đi đến buồng vệ sinh.
Ầm, đụng vào người Vi Thừa An đang đi tới.
“Oa.” Liền phun một ngụm trên người anh, một mùi rượu nồng nặc, khó chịu xông thẳng vào mặt anh.
“Tôi không xui xẻo như vậy chứ, mới vừa đi được nửa đường.” Vi Thừa An lộ ra vẻ mặt khổ sở, nhưng anh sẽ không tức giận đối với con gái, anh phải ra dáng một quý ông, lập tức cởi Âu phục ném qua một bên.
“Đáng đời, đây còn không phải là báo ứng sao?” Tư Đồ Thác ở một bên, vẻ mặt có chút vui sướng khi thấy người gặp họa, anh khẽ cau mày, nơi này rất ồn ào cho nên nói chuyện nghe không rõ ràng lắm.
“Tiên sinh, thực xin lỗi.” Thân hình Âu Dương Điệp vẫn loạng choạng, đứng không vững, nhìn thấy trước mắt có một bóng người, theo bản năng nhìn người này giải thích.
“Tiểu thư, cô uống say rồi, tôi đưa cô về nhà nhé.” Vi Thừa An ôm cổ cô, số đỏ, đúng là số đỏ, thật sự là không uổng công, tuy rằng mờ ảo không nhìn thấy rõ mặt của cô, nhưng dáng người thế này thì cảm giác thật là không tồi.
“Nhà? Tôi không có nhà.” Âu Dương Điệp lắc lư đầu, nhà của cô đã mất từ lâu rồi, là do chính cô đã phá hủy.
“Không có nhà?” Vi Thừa An thật là vui mừng, sẽ không may mắn như vậy chứ, càng thêm ôm sát cô một cách thân mật hơn nữa, mập mờ nói bên tai cô:
“Không sao, cùng tôi về nhà.”
Lúc này Âu Dương Điệp đã say đến mất hết ý thức, đem thân mình dựa vào trên người hắn, cô buồn ngủ quá nên hoàn toàn không có nghe rõ anh đang nói cái gì?
“Thừa An, đừng có thừa nước đục thả câu.” Tư Đồ Thác ở một bên mở miệng nói, thấy cô lúc này thần trí không tỉnh táo, gần như hôn mê bất tỉnh.
“Thác, vậy là cậu không biết rồi, bây giờ các cô gái đều thích đàn ông như vậy, yên tâm đi, cô ấy tuyệt đối cam tâm tình nguyện, nói không chừng khi tỉnh táo lại cô ta còn chết mê chết mệt tôi đấy, tôi đi trước đây, cậu thì sao?” Vi Thừa An vội vã nói, anh sẽ không bỏ qua cho con mồi đã chủ động đưa lên đến cửa nên giọng nói có chút khẩn cấp.
Tư Đồ Thác nhìn anh, bất đắc dĩ lắc đầu nói:
“Tôi cũng đi thôi.” Vốn dĩ chính mình bị anh kéo tới đây mà.
“Vậy cậu tự mình đi đi, tôi sẽ không đi cùng cậu, nhưng mà, phiền cậu mở cửa xe dùm tôi một chút.” Vi Thừa An không chút khách sáo mở miệng.
“Toàn bộ Đài Loan này cũng chỉ có Vi Thừa An cậu là dám ra lệnh cho tôi làm việc, cậu có biết hay không? Bây giờ tôi rất muốn đánh cho cậu một cái.” Tư Đồ Thác cũng không khách sáo đáp.
“Hắc hắc, ai bảo cậu là anh em tốt của tôi, muốn đánh cũng không nên đánh lúc này, bây giờ tôi còn có chuyện quan trọng.” Vi Thừa An giúp đỡ Âu Dương Điệp, lúc này đang say bất tỉnh nhân sự đi ra ngoài.
“Vậy sau này cùng nhau đánh một trận.” Nói tới nói lui thì Tư Đồ Thác cũng vẫn đi theo ra ngoài và giúp anh mở cửa xe.
Sau khi cửa xe mở ra, Vi Thừa An liền cố gắng đẩy Âu Dương Điệp vào trong.
Tư Đồ Thác vừa muốn xoay người rời đi, lại đột nhiên thấy khuôn mặt cô lộ ra, kinh ngạc nhìn cô, là cô ấy? Thật sự là cô ấy? Gương mặt của cô gầy hơn trước kia, nhưng anh không thể nhận lầm, tuy rằng đã qua năm năm, nhưng chỉ cần liếc mắt một cái thì anh cũng có thể nhận ra cô ngay, không phải cô đã rời khỏi Đài Loan rồi sao? Tại sao lại xuất hiện ở quán Bar? Một loạt các nghi vấn xuất hiện trong đầu anh.
“Thác, cám ơn cậu, sau này bạn thân sẽ mời cậu, tạm biệt.” Vi Thừa An đã muốn bước lên phía trước, chuẩn bị lái xe.
“Chờ một chút.” Tư Đồ Thác gọi anh lại, lập tức mở cửa xe bế cô ra ngoài, mặc kệ là tình nghĩa vợ chồng trước đây hay là vì báo đáp ơn chú Âu Dương, anh không thể để cho Thừa An mang cô đi, nếu như cô tỉnh táo thì chính mình không cần phải xen vào, nhưng lúc này thì không được.
“Thác, cậu làm gì vậy?” Vi Thừa An kinh ngạc nhìn anh, chẳng lẽ anh coi trọng cô gái này? Không thể nào, tuy rằng cô gái này lớn lên quả thật rất xinh đẹp, nhưng bên cạnh anh ta thứ duy nhất anh ta không thiếu chính là mỹ nữ, cũng không nhìn ra cô gái này có gì đặc biệt? Tại sao lại thu hút ánh mắt anh?
“Nhường cô ấy lại cho tôi, tôi muốn dẫn