Đồ Thác cười lạnh.
“Xin lỗi, tôi không biết, tôi sẽ làm lại cho anh.”Âu Dương Điệp cúi xuống nhặt miếng sandwich dưới chân mình lên, trong tích tắc nước mắt không tự chủ được muốn rơi xuống, cô đem nước mắt nuốt vào trong, cô phải học cách chịu đựng.
“Không cần, cô đi lau dọn nhà cửa đi, nhớ kĩ phải dọn dẹp từng phòng, tôi muốn tất cả các ngõ ngách trong nhà không còn một hạt bụi.”Tư Đồ Thác lạnh lùng phân phó.
“Vâng.”Âu Dương Điệp gật đầu nhìn anh nhẹ giọng hỏi: “Xin hỏi máy hút bụi để ở đâu?”
“Không có.”Tư Đồ Thác đáp, cô tưởng mình sẽ chuẩn bị máy hút bụi cho cô sao?
“Không có?”Âu Dương Điệp sửng sốt ngẩng đầu nhìn từ trên xuống dưới ba tầng lầu, mấy trăm mét vuông, không có máy hút bụi làm sao cô dọn dẹp được? Nhưng lập tức hiểu ra là do anh cố tình muốn làm khó cô, nhưng cũng không sao, cô đã sớm chuẩn bị tâm lý anh sẽ không dễ dàng buông tha cho cô, cô chỉ còn biết cố gắng hết sức hoàn thành công việc của mình.
“Trước 11h phải làm xong và chuẩn bị bữa trưa.”Tư Đồ Thác đột nhiên nói thêm, cô tưởng anh không thể nhìn thấy tâm tư của cô sao, không sai, chính là anh cố ý muốn làm khó cô.
“Trước mười một giờ?”Âu Dương Điệp nhìn lên đồng hồ trên tường đã điểm chín giờ, không phải cô chỉ còn hai giờ để quét dọn toàn bộ ngôi biệt thự thôi sao? Cô thoáng tức giận trừng mắt nhìn anh: “Tư Đồ Thác, coi như anh làm khó tôi thì cũng nên tìm một lý do hợp lý hơn, chỉ có hai giờ để quét dọn toàn bộ ngôi biệt thự, anh có giỏi thì làm thử đi.”
“Âu Dương Điệp, hình như cô đã quên thân phận của mình, một nữ nô mà dám mở miệng chỉnh chủ nhân của mình sao? Làm không xong cũng phải làm.”Ánh mắt Tư Đồ Thác trở nên lạnh lẽo, mỗi âm thanh phát ra đều có ý nhấn mạnh.
Âu Dương Điệp trừng mắt nhìn anh rồi đột nhiên cung kính hỏi: “Tôi sẽ cố gắng hết sức để quét dọn, nhưng trong vòng hai giờ thật khó có thể hoàn thành, xin hỏi tiên sinh nếu tới mười một giờ tôi vẫn chưa quét dọn xong thì lúc ấy tôi nên tiếp tục làm hay là đi nấu cơm?”
“Hừm.”Tư Đồ Thác hừ lạnh một tiếng, khóe môi lộ ra một nụ cười tà mị: “Vậy xin hỏi cô lúc ấy cô nói tôi nên đòi lại từ cô một trăm vạn hay là nên đem bạn cô trở lại đồn cảnh sát một lần nữa?”
“Anh.”Âu Dương Điệp tức giận, ngực không ngừng phập phồng, anh lại đem chuyện này ra uy hiếp mình, cô cắn môi: “Tiên sinh yên tâm, tôi nhất định sẽ hoàn thành công việc trong vòng hai giờ.”
“Vậy thì tốt, bây giờ bắt đầu đi, thời gian của cô rất ít .”Tư Đồ Thác nhìn khuôn mặt hồng lên vì tức giận của cô thì trong lòng rất khoái trá.
Âu Dương Điệp thở hổn hển quay người chạy lên lầu, vừa đi vừa mắng thầm anh.
Chứng kiến cô thở hổn hển, bất mãn chạy lên lầu, khóe môi Tư Đồ Thác nhếch lên một nụ cười, cuộc sống sau này của anh không còn cô đơn rồi, hành hạ cô cũng là một thú vui.
Nhìn sàn nhà các phòng đều đã sạch sẽ, Âu Dương Điệp biết nơi này thường xuyên có người đến quét dọn, vậy cô cứ nhân tiện giả vờ là mình làm là được rồi
Đồng hồ vừa điểm mười một giờ cô đã xuất hiện trước cửa nhà bếp.
“Cô đã quét dọn xong rồi sao?”Tư Đồ Thác nhíu mày, không lẽ cô ta làm nhanh vậy sao? Bình thường là hai người cùng quét dọn mà phải tốn rất nhiều thời gian.
“Vâng, thưa tiên sinh, tôi đã quét dọn xong hết, bây giờ bắt đầu nấu cơm.”Âu Dương Điệp cúi đầu đáp.
“Thật không?”Tư Đồ Thác nhẹ nhàng bước đến lấy tay chỉ vào bụi trên cửa sồ tầng một lớn tiếng quở trách: “Cô lại mà xem đây là cái gì?”
“Đó là bụi.”Âu Dương Điệp bình tĩnh trả lời.
“Xem ra cô cũng biết rất rõ, vậy cô còn nhớ tôi đã nói gì với cô không?”Tư Đồ Thác đôi mắt sắc bén nhìn cô chằm chằm.
“Nhớ kĩ tất cả không được dính một hại bụi.”Âu Dương Điệp đôi mắt cụp xuống, giọng nói không một tia gợn sóng đáp.
“Nhớ kĩ là tốt, vậy đây là cái gì? Cô nói xem nên làm gì bây giờ?”Tư Đồ Thác nhìn lớp bụi trên cửa sổ lạnh lùng hỏi.
“Tiên sinh tôi cũng đành chịu, tôi làm theo lời tiên sinh quét dọn tất cả các phòng không chừa một hạt bụi nhưng tiên sinh hẳn biết là tro bụi theo không khí bay vào nên tôi chỉ có thể làm cho tro bụi giảm bớt, đây chính là lý do vì sao mỗi ngày anh muốn có người quét dọn phòng, anh nói muốn tôi quét dọn không một hạt bụi chứ đâu nói lúc nào cũng không được dính một hạt bụi.”Âu Dương Điệp ngẩng đầu nhìn anh, tỉnh táo trả lời. Anh ta tưởng rẳng năm năm qua cô vẫn ngây thơ như vậy sao? Cô sẽ không bắt được sơ hở của anh ta sao?
“Âu Dương Điệp tôi thật không nghĩ tới miệng lưỡi cô bây giờ lại lợi hại như vậy.”Sắc mặt Tư Đồ Thác bình tĩnh, không sao, anh vẫn còn cơ hội hành hạ cô khi cô nấu cơm.
“Tiên sinh quá khen.”Khóe miệng Âu Dương Điệp không tự chủ được nhếch lên một nụ cười đắc ý.
Nhưng khi bước vào nhà bếp thì cô lại bắt đầu lo lắng. Nhà bếp ngoại trừ một vài thứ rau củ, mấy lát thịt giăm bông và một vài quả trứng thì chẳng có thứ gì khác. Cô biết làm món gì đây?
Mặc kệ, dù sao anh ta cũng cố ý làm khó mình, làm đại món nào đó cũng chẳng sao. Không chần chừ cô lấy rau quả ra rửa, thái vài lát thịt, sau đó nấu một bát canh rồi bỏ một ít hành lá lên trên rồi bưng đến bàn.
“Đây là cái gì?”Tư Đồ Thác nhìn chằm chằm vào bát