Ring ring
Yêu Thêm Lần Nữa - Ngạn Thiến

Yêu Thêm Lần Nữa - Ngạn Thiến

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323923

Bình chọn: 8.00/10/392 lượt.

p vẫn co quắp bất an đứng ở một bên, nhìn thấy dưới ngọn đèn mờ ảo, có cô gái bị người đàn ông ôm vào trong ngực, đột nhiên phát sinh một cảm giác muốn chạy trốn.

“Chị Liễu, có người tìm chị.” Một nhân viên phục vụ bên cạnh bước tới nói.

“Được, tôi lập tức tới ngay.” chị Liễu gật đầu, sau đó nói với các cô: “Lily, Na Na, các cô tìm chỗ ngồi trước, chờ tôi quay trở lại.”

“Vâng, chị Liễu bận thì cứ đi trước.” Mã Tiểu Dung đáp, dù sao trường hợp này bản thân đã quá quen thuộc nên ứng đối thật tự nhiên, không có gì là lo lắng, liền kéo tay cô nói: “Tiểu Điệp, chúng ta đi kiếm chỗ ngồi trước.”

Âu Dương Điệp lo lắng bất an ngồi ở chỗ kia, ánh mắt không ngừng quan sát nam nữ bên cạnh, từ trước đến nay chưa từng làm như thế, nhưng hôm nay là ngoại lệ.

“Em gái, đến đây, để cho anh sờ một chút.” Trong lòng ngực của một người đàn ông năm sáu mươi tuổi ôm một cô gái chỉ khoảng mười bảy mười tám tuổi, đáng khinh nhất ông ta là còn giở trò với cô ấy, và ghê tởm hơn nữa khi tự xưng mình là anh.

“Không, đừng như vậy.” Sắc mặt cô gái đỏ bừng, xấu hổ không biết nên làm thế nào để từ chối.

Âu Dương Điệp biết, nhất định cô ấy cũng là người mới đến, nếu chỉ là người khách bình thường thì chắc đã phát hỏa từ lâu, làm sao có thể chịu được loại nhục nhã này, quả nhiên, sau đó người đàn ông này móc trong bóp ra tờ một trăm đô, nhét vào giữa ngực của cô ấy.

“Như vậy được không? Để cho anh hôn một cái.” Giọng điệu mờ ám làm cho ngưởi ta muốn buồn nôn.

“Được, được.” Nhìn thấy tờ tiền một trăm đô giá trị lớn, cô gái nói úp úp mở mở, cuối cùng cũng buông xuôi.

Âu Dương Điệp lập tức bừng tỉnh lại, đứng lên chạy ra hướng cửa của quán bar, cô không thể vì tiền mà để bản thân rơi vào tay giặt, cái gì cũng có thể bán đứng chỉ duy nhất tôn nghiêm là không thể.

“Tiểu Điệp.” Mã Tiểu Dung đuổi theo, cái gì cũng không hỏi liền nói: “Mình đón taxi cho cậu trở về.” Cô không cần hỏi cũng biết sao lại như vậy.

“Tiểu Dung, thật xin lỗi, mình không thể vì tiền mà bán đứng tôn nghiêm của bản thân, mình làm không được, thật sự làm không được.”Âu Dương Điệp liền ôm lấy cô liên tục lên tiếng giải thích.

“Tiểu Điệp, trở về đi.” Mã Tiểu Dung buông cô ra, sắc mặt lúng túng khó coi khi nói những lời này, nếu được lựa chọn, ai lại muốn đi vào con đường này, ai lại không có tôn nghiêm, nhưng có đôi khi ở trước mặt của tiền tài, thì tôn nghiêm có ý nghĩa gì.

Nhìn thấy sắc mặt khó coi của cô, Âu Dương Điệp ngẩn ra, lập tức hiểu được, chính lời nói của mình đã làm cho cô đau lòng, vội vàng lên tiếng giải thích: “Tiểu Dung, mình không phải có ý như vậy, tuyệt đối không có xem nhẹ suy nghĩ của cậu, cậu phải tin tưởng mình, chỉ là mình không thể thuyết phục bản thân, mình không phải cố ý nói như vậy.”

“Tiểu Điệp, cậu không cần giải thích, mình còn không hiểu cậu sao? Mình đương nhiên biết cậu không cố ý nói như thế, nếu không, mình còn coi cậu là bạn tốt sao? Được rồi,vậy cậu tự về nhà nha, mình đi vào trước.” Mã Tiểu Dung ngắt lời cô, nói xong liền đi vào trong, tôn nghiêm của cô đã sớm không còn.

“Tiểu Dung.” Âu Dương Điệp ở phía sau gọi bạn mình lại, muốn đi theo vào, chân lại không thể bước, gắt gao nắm chặt tay, cắn chặt môi, cô vẫn không thể thuyết phục bản thân đi vào, nếu không thể giúp cô ấy, vậy thì đứng ở bên ngoài chờ cô ấy cùng về nhà.

Một người lẳng lặng ngồi bên cạnh bãi đậu xe bên ngoài quán bar. Đột nhiên một người đàn ông nhẹ nhàng tiến vào, vui cười kêu to: “Hi, người đẹp áo sơ mi, thật trùng hợp nha,chúng ta lại gặp nhau.”

Âu Dương Điệp sửng sốt, ngẩng đầu lên, nhìn thấy người vừa đến thì hơi kinh hãi nói:“Là anh.” Nếu mình nhớ không lầm, thì hình như anh ta tên là Dương Nhất Minh.

“Thì ra em còn nhớ tôi, có phải bởi vì tôi rất đẹp trai hay không? Ấn tượng quá sâu sắc.” Dương Nhất Minh tự khen mình, nói xong liền ngồi xuống bên cạnh cô, trong lòng lại nghi hoặc, tại sao cô lại ngồi trước cửa quán bar, chẳng lẽ cô làm “gái” ở đây?

“Anh đẹp trai ư? Chỗ nào vậy? Tại sao tôi nhìn không thấy?” Âu Dương Điêp cố ý cẩn thận nhìn kỹ dung nhan của anh, cô chán ghét những người đàn ông luôn tự cho mình là nhất.

“Ha ha, người đẹp áo sơ mi cũng thật hài hước.” Dương Nhất Minh sang sảng cười lớn, lúc này mới nhìn kỹ cô, toàn thân mặc chiếc váy liền áo màu đen, khuôn mặt trang điểm tự nhiên, tóc dài thả tự do, nhưng cũng rất suông mượt ngay ngắn, làm cho cô trông rất cao quý, có loại khí chất thành thục không thể nói nên lời, hoàn toàn không giống với các cô gái làm trong hộp đêm,hay cô chính là thiên kim tiểu thư tới nơi này vui đùa?

“Dương tiên sinh, anh cười đủ chưa? Nếu cười đủ, thì anh có thể đi rồi.” Âu Dương Điệp không có tâm tình để quan tâm đến anh, cô đang lo lắng cho Tiểu Dung ở bên trong nên không có tâm tình đùa giỡn với anh.

“Chúng ta thật có duyên khi gặp lại ở chỗ này, tôi làm sao có thể nhanh chóng bỏ đi như vậy?”Một chút ý định bỏ đi Dương Nhật Minh cũng không có, cô càng lạnh lùng như vậy, anh càng cảm thấy hứng thú đối với cô.

“Có duyên? Tại sao anh không nói chúng ta oan gia ngõ hẹp chứ?” Âu Dương Điệp nhíu mày nhìn