ài, anh không sợ mình nhìn lầm người sao? Rồi tôi cũng sẽ tham lam vinh hoa phú quý.” Mã Tiểu Dung lắc lắc ly rượu trong tay, nhìn anh, cô còn không tinh tưởng chính mình, anh dựa vào cái gì mà tin tưởng cô.
“Có lẽ, nhưng cho đến này, cô còn không có biểu hiện ra mình là người tham lam, nếu như sau này sẽ thay đổi thì cũng không sao, bởi vì trên đời này vốn không có phụ nữ không tham lam, tôi còn quan tâm làm gì?” Vi Thừa An nói một cách bình thản.
Mã Tiểu Dung nhìn anh. “Anh nói như vậy, tôi không thể không đồng ý rồi.” Quả thật cô không muốn nhận lời, làm bạn gái của anh, rồi sau khi chia tay, bao nhiêu lời đồn đại cô phải lãnh đủ, cho nên, cô không muốn.
“Tôi hi vọng em đồng ý, cha mẹ tôi lại bắt đầu ép hôn, tôi lại không muốn tìm một người phụ nữ mà mình không có cảm giác làm vợ, dù sao cũng là chuyện cả đời.” Vi Thừa An nói.
“Đó là chuyện của anh, vì sao tôi phải giúp anh, đó cũng là chuyện cả đời của tôi.” Mã Tiểu Dung đáp, cô suy đi nghĩ lại cũng vẫn thấy không ổn.
“Bởi vì tôi xem em là bạn bè, tôi nghĩ em sẽ giúp tôi.” Ánh mắt Vi Thừa An chăm chú nhìn cô.
Mã Tiểu Dung hạ mắt xuống, nếu anh nói tiền hay nói gì khác cô sẽ không chút do dự cự tuyệt, nhưng anh hết lần này đến lần khác nói đến hai chữ bạn bè, khiến cô không đành lòng từ chối.
“Dĩ nhiên là tôi sẽ không ép buộc em, em không muốn thì thôi, chúng ta đừng nói nữa, ăn cơm đi, coi như chúng ta tụ tập bạn bè vậy mà.” Giọng điệu Vi Thừa An có hơi thất vọng, nhưng lập tức che dấu đi.
“Tôi đồng ý.” Mã Tiểu Dung đột nhiên ngẩng đầu.
“Tôi không muốn miễn cưỡng em.” Vi Thừa An nhìn cô chằm chằm, thật sự không muốn cô làm trái tâm nguyện của mình.
“Anh thấy tôi đang miễn cưỡng sao? Tôi còn mong từ giả thành thật nữa đấy. À, mà nói này, tôi có thể giúp anh đến cùng, nhưng sau khi vứt bỏ tôi anh đừng quên cấp cho tôi nhiều phí chia tay một chút, lúc đó tôi có thể lập tức đứng vào hàng ngũ phú bà.” Mã Tiểu Dung vui đùa.
“Được.” Vi Thừa An cũng cười. “Chờ đã, tôi biết nhà giàu có nhiều quy tắc, nhưng tôi nghĩ là tôi nên nói cho anh biết, tôi không muốn từ bỏ công việc hiện giờ.” Mã Tiểu Dung nói, nếu cha mẹ anh tưởng thật, bảo cô phải nghỉ việc thì sao, cho nên, cô phải nói trước cho rõ ràng.
“Okie, chỉ cần em đồng ý, chuyện gì cũng có thể.” Anh chẳng qua là vì ứng phó cha mẹ mình, nên những điều này chỉ là chuyện nhỏ.
“Tốt, vậy là hoàn thành giao dịch.” Mã Tiểu Dung nâng ly rượu lên, tuy rằng cô không biết giao kèo này sẽ mang lại cho mình cái gì? Chẳng qua là, cô muốn giúp anh.
“Hoàn thành giao dịch.” Vi Thừa An cũng nâng ly rượu lên, khẽ chạm vào ly rượu cô.
“Cái gì?” Âu Dương Điệp cầm di động, gần như muốn nhảy dựng lên.
“Tiểu Điệp, em làm sao vậy? Cẩn thận một chút.” Tư Đồ Thác vội vàng đỡ lấy cô.
Cô tựa vào ngực anh, miệng há ra thật to, mãi một lúc sau mới khó tin hỏi lại một câu: “Cậu lặp lại một lần nữa xem nào.”
“Âu Dương Điệp, cậu bị sao vậy? Mình lặp đi lặp lại mấy lần rồi, đến nỗi muốn rách miệng đây này, cậu khó tin dữ vậy sao?” Mã Tiểu Dung quát, nhẫn nại đều bị cô quét đi sạch sẽ.
“Mình không phải là khó tin, mà là không thể tin được, cậu có biết cậu làm như vậy là rất hoang đường không?” Giờ phút này Âu Dương Điệp mới phản ứng kịp, xem ra đây đúng là sự thật.
“Chính mình cũng khó mà tin được, mình nghĩ đây là mãnh lực của đồng tiền, không lâu sau mình cũng sẽ trở thành người có tiền.” Mã Tiểu Dung tìm cho mình một lý do.
“Thật sao?” Âu Dương Điệp không tin, sau đó thuận miệng hỏi một câu: “Cậu không phải đã thật sự thích anh ấy rồi chứ?”
Mã Tiểu Dung lặng đi một lúc, “Cậu nói cái gì vậy? Không tám chuyện với cậu nữa, mình muốn ngủ, tạm biệt.” Nói xong liền vội vàng cúp điện thoại.
Nghe tiếng điện thoại kêu tít tít, Âu Dương Điệp không thể không bỏ điện thoại xuống, nói thầm một cậu: “Có tật giật mình.”
“Có chuyện gì mà vừa rồi em phản ứng kích động vậy?” Tư Đồ Thác ôm eo cô, từ cuộc trò chuyện của hai người, dường như cảm giác được có chuyện gì đó xảy ra.
“Thác, anh biết không? Thừa An đã nhờ vả Tiểu Dung giả vờ làm bạn gái anh ấy, mà Tiểu Dung lại còn đồng ý rồi, chuyện này thật là không thể tưởng tượng được, hoàn toàn không phù hợp với Tiểu Dung.” Âu Dương Điệp nhấn mạnh, cũng không biết Tiểu Dung đang nghĩ cái gì nữa?
Tư Đồ Thác khẽ nhíu mày, rồi nói: “Anh nghĩ Thừa An chắc là bất đắc dĩ, nhất định là do cha mẹ cậu ấy lại ép hôn, nhưng mà như vậy thoạt nhìn cũng có vẻ tốt lắm, có câu nói rất hay, gọi là diễn giả thành thật, em không phải lúc nào cũng hi vọng nhìn thấy bọn họ thành đôi sao? Nói không chừng có thể bọn họ sẽ lộng giả thành chân.”
“Vậy ư? Nếu được như vậy thì đương nhiên là tốt, nhưng em sợ, chẳng may không phải, Tiểu Dung bị tổn thương thì phải làm sao đây?” Âu Dương Điệp lo lắng.
“Được rồi, em đừng có lo bò trắng răng nữa, lại nói, chuyện đó không phải em muốn là được. Em lo lắng cũng chỉ vô dụng thôi, sao em không nghĩ về chiều hướng tốt đẹp hơn.” Tư Đồ Thác lấy tay búng búng chóp mũi cô.
“Thác, chúng ta tạm thời đừng cử hành hôn lễ trước được không? Chờ Tiểu Dung thêm hai tháng, nếu cậu ấy