Insane
Yêu Phải Người Tình Một Đêm

Yêu Phải Người Tình Một Đêm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322422

Bình chọn: 8.00/10/242 lượt.

chứ?

Để cho ba tên kia cao hứng vài ngày, sau đó hù chết bọn họ càng tốt.

Chắc chắn nhìn rất đã, hahahaha~~~ Cảm giác thiếu chút nữa bị hù chết quả là không dễ chịu chút nào!

Trạm Diệc Kì thật sự thiếu chút nữa đã bị hù chết rồi.

Kỳ Gia ra ngoài làm việc, vốn cho rằng thân thể không có vấn đề gì cả, không ngờ khi anh và Thành Hạo nói chuyện, Tiểu Diệu Hồng lại gọi điện thoại cho Hạo Thành nói, Kỳ Gia bị động thai sắp sinh non, anh thật sự vừa lo lắng vừa sợ hãi.

Anh hoàn toàn không nhớ rõ mình làm thế nào chạy được đến bệnh viện, chỉ nhớ khi anh tới, cô đã được đẩy vào phòng sinh, sau đó trong lúc anh tìm hồi lâu vẫn không có biện pháp chứng minh quan hệ của hai người, cục cưng trong bụng cô đã nằm trong lồng ấp, được y tá đẩy ra cho anh xem.

Nó nhỏ đến khó tin.

Đầu nho nhỏ, miệng nho nhỏ, tay nho nhỏ, thân mình nho nhỏ cùng với chân nhỏ, không ngừng nhích tới nhích lui trong lồng ấp.

Y tá nói với anh: "Bởi vì sinh non, nên phải đặt trong lồng ấp quan sát một thời gian, có điều nghe tiếng khóc của con bé rất lớn, chắc là rất khỏe mạnh, anh không nên lo lắng."

Cục cưng không cần lo lắng, như vậy……

"Vậy còn mẹ đứa bé? Cô ấy không sao chứ?" Anh vội vàng hỏi. Kỳ Gia trong phòng sinh cũng được ba tiếng rồi.

"Cô ấy cũng sắp ra rồi, anh có thể tự hỏi cô ấy." Y tá cười nói, đẩy đứa trẻ trong lồng ấp đi.

Sắp ra rồi?

Như thế nghĩa là Kỳ Gia không sao ư? Cả hai mẹ con đều bình an sao?

Cảm ơn trời đất!

Chỉ có điều bây giờ cô bình an, nhưng sau này thì chưa chắc, bởi vì anh sắp bị cô làm cho tức chết rồi, sáng nay cô nói không thoải mái chắc chắn là thật, mà cô lại lừa anh nói không có việc gì, mạnh miệng muốn đi làm, người phụ nữ này đúng là không cho cô chút giáo huấn thì không được.

"Có người nhà của Lương Kỳ Gia ở đây không?" Một người y tá từ phòng sinh bước ra.

"Đây ạ, đây ạ."

Bên cạnh đột nhiên vang lên tiếng trả lời khiến anh giật mình, quay đầu lại, chỉ thấy nha đầu Diệu Hồng chạy về phía y tá, ngũ quan tinh tế, thân hình mềm mại uyển chuyển, tóc vừa thẳng vừa đen bóng, khác hẳn với hình ảnh tiểu nha đầu năm xưa.

Rốt cục anh cũng hiểu được tại sao Thành Hạo lại không sợ chết mà lên giường với nha đầu rồi.

"Sản phụ sắp ra rồi, mọi người đừng ra ngoài nhé." Y tá dặn dò.

"Vâng." Cô gật đầu.

Trạm Diệc Kì trừng mắt nhìn, phục hồi tình thần rồi mới bước tới chỗ nha đầu xinh đẹp đã lâu không gặp, vỗ vỗ đầu cô.

"Nha đầu, đã lâu không gặp."

"Ô, cuối cùng thì anh cũng nhận ra sự tồn tại của em rồi sao?" Nhậm Diệu Hồng ngẩng đầu lên, nhìn anh nói.

Anh cũng hiểu được chính mình quá khoa trương, rõ ràng biết nha đầu kia ở chỗ này, thế mà lại hoàn toàn quên hẳn sự tồn tại của cô, đầu óc anh rốt cuộc là để ở chỗ nào không biết?

Đáp án đương nhiên không cần nhắc tới.

"Không phải không chú ý đến em, mà là không nhận ra em, em biến thành một đại mỹ nữ rồi."

"Lời ca ngợi của anh, em nhận, song sự thật vẫn là sự thật." Nhậm Diệu Hồng nhếch miệng cười nói, đồng thời lại trêu anh lần nữa."Rõ ràng anh làm như không nhìn thấy em mà, Trạm đại ca, đây thật sự là rất thần kỳ rồi!"

Trạm Diệc Kì hoàn toàn không thể chống đỡ, may mắn lúc này y tá đẩy Lương Kỳ Gia từ phòng sinh ra, anh vội vàng tiến đến đón.

"Kỳ Gia?"

Nghe thấy giọng nói của anh, Lương Kỳ Gia vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi liền uể oải mở mắt ra, lộ ra vẻ mặt xin lỗi nói với anh: "Xin lỗi."

"Em đúng là cần phải xin lỗi mà." Nghe thấy lời của cô, sắc mặt anh lập tức trầm xuống, cô hại anh lo lắng gần chết.

"Xin lỗi." Cô lại nói.

"Em nghĩ rằng chỉ cần nói xin lỗi là xong chuyện sao?" Anh trừng mắt nói, thật muốn đánh vào mông cô một trận.

"Trạm đại ca, sao anh lại nói chị dâu như vậy, chị mới sinh xong, nhất định là vừa mệt vừa khó chịu, anh phải chăm sóc chị ấy, cảm ơn chị ấy đã khổ cực mới đúng, sao lại có thể như vậy được?" Nhậm Diệu Hồng vội hòa giải.

Sau này nếu cô khổ cực sinh con cho Quý Thành Hạo mà anh lại có dũng khí dùng loại thái độ này nói với cô, cô nhất định sẽ trở mặt với anh!

"Cô ấy không phải chị dâu em." Trạm Diệc Kì trừng mắt nhìn Lương Kỳ Gia một cái, cố ý nói với Nhậm Diệu Hồng.

"Hả?" Nhậm Diệu Hồng ngẩn người, "Nhưng em gọi anh là Trạm đại ca, gọi Kỳ Gia một tiếng chị dâu cũng đúng mà."

"Anh chưa kết hôn với cô ấy."

"Hả?"

"Cho nên cô ấy không phải vợ anh, đương nhiên không phải chị dâu của em."

Nhậm Diệu Hồng há hốc miệng, hoàn toàn không nói ra lời. Cô thấy Trạm đại ca lúc nãy khẩn trương lo lắng đến mức không nhận ra cô, hẳn là rất quan tâm tới Kỳ Gia mới đúng, sao giờ lại diễn trò này trước mặt Kỳ Gia?

"Diệu Hồng, anh đi chuẩn bị chút đồ dùng, phiền toái em chăm sóc cô ấy." Anh dặn dò rồi cứ như vậy xoay người, cũng không thèm ngoảnh lại rời đi, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn đến người đang nằm trên giường bệnh lấy một cái.

Sao có thể như vậy được?

Bây giờ cô nên nói với Kỳ Gia như thế nào? Nói Trạm đại ca không phải người đàn ông lạnh lùng vô tình như vậy, muốn cô đừng suy nghĩ nhiều, an tâm tĩnh dưỡng sao? Thật là khó giải quyết mà.

"Xin lỗi, làm phiền cô rồi." Lương Kỳ Gia nằm trên giường bệnh đột nhi