Ring ring
Yêu Nhầm Biến Thái Nam Nhân

Yêu Nhầm Biến Thái Nam Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324853

Bình chọn: 8.00/10/485 lượt.

hanh rồi rời ra ngay cả mặt nóng ran lên, thật sự từ khi thích loại người như hắn, nàng thật to gan hơn không còn giống mình nhút nhát trước kia.

Hắn ta thì cư nhiên bất ngờ đến không nhúc nhích, má tê dại cảm giác đôi môi nhỏ vẫn còn chạm lên đó. Cả đời vương gia đây chưa có nữ nhân nào dám dùng hành động “bất kính” đến vậy khiến tim hắn không ngừng run lên.

Thu Yên run lắm sau khi dám làm ra cái hành động như thế, cố nói lung tung…

“Tui biết huynh không thích… nhưng… nhưng tui… Xin lỗi vương gia!!!”

Nàng xấu hổ quá, thật lòng chỉ muốn có gì đó để nhớ hắn thôi vội vã lòm còm tính bỏ chạy. Song chưa đi được bước nào hắn ta nắm chân ngay khiến nàng té đẹp xuống bãi cổ một cái “phịch”.

Chết tiệt! Nàng vẫn không tin nổi sao mình lại điên đảo loại nam nhân như thế, mặt dính đầy cỏ giận dữ gào lên…

“Huynh dám nắm chân cho tui té hả, đồ ác nhân!?”

“Cô dám vô lễ với bổn vương rồi muốn chạy là chạy sao?” – Thẩm Nhiên nói cứng rắn, không biết có định giết nàng luôn hay không nhưng nàng sợ quá. Nàng cũng hiểu tính hắn, biết làm bậy như thế thể nào hắn cũng giận. Nàng chẳng biết làm sao nữa nói như giải thích một cách đáng thương.

“Tui… tui chỉ muốn có kí ức với huynh thôi… mai huynh cũng không phải gặp tui rồi xem như tha cho tui nha!”

Nhìn người ta co rúm sợ mình chỉ vì dám hôn má mình, hắn chỉ cảm thấy mặt hơi tê tê chưa khỏi hẳn. Hồ ly như nàng thật quá lợi hại mới khiến hắn trở nên như thế. Mắt nhìn nàng đáng yêu ngay trước mắt, hắn lúc này không thể kiềm chế cảm xúc mất tự chủ này.

Nàng tròn xoe mắt nhìn hắn níu tay nàng kéo ngược lại gần hắn, giữ lên cánh tay rồi vòng sau lưng ôm sát nàng lại. Mặt nàng vừa đỏ vừa tái không biết chuyện quái gì đang xảy ra, cũng không chắc nàng có nằm mộng hay không nhưng cả người run run nhìn gương mặt hắn kề sát mặt nàng…

“Muốn có kỉ niệm với ta thì nên sâu sắc một chút!?” – Hắn nói khẽ, gương mặt vẫn tỉnh như thế khiến Thu Yên thật không đoán nổi hắn đang nghĩ gì.

“Huynh muốn làm gì?” – Nàng ngây ngốc hỏi lí nhí.

“…hé miệng ra!”

Cái tên nam nhân biến thái này điên rồi. Thu Yên “sợ lắm”, không những nàng không làm theo còn mím chặt môi lại xấu hổ. Thẩm Nhiên nhìn bộ dạng nàng trong tay mình run như thỏ con chỉ cảm thấy rất đáng yêu. Hắn không phiền khi chầm chậm thử dùng môi mình tì nhẹ thưởng thức môi người ta.

Thu Yên không tin nổi, có chút giật mình lùi lại nhưng tay hắn càng thu lại ôm cứng. Hắn ta mà lại hôn nàng sao? Đính chính lại hắn thích nam nhân, còn nàng là nữ nhi nha sao lại thế chứ, không lẽ mặt trời đổi hướng rồi?

Cảm xúc này thật hồi hộp, tim nàng đập mạnh, cả người càng run gấp bội khi môi hắn cử động nhẹ dẫn dắt môi mình. Chết tiệt, không biết hắn hôn bao nhiêu nam nhân rồi tại sao lại tỏ ra điêu luyện như thế chứ khiến nàng ngây ngốc còn hơn bị thả trôi ngoài đại dương lênh đênh.

Đôi môi nhỏ xinh bị đôi môi mạnh mẽ hấp dẫn ăn trọn không chừa lại phần nào. Hắn mút nhẹ môi dưới, lưu luyến cắn lấy môi trên, nàng lúng túng thẹn thùng chỉ biết hé môi thuận theo ý hắn.

Nụ hôn đầu trong cuộc đời thiếu nữ thuộc về hắn thì có chết nàng cũng không quên, dẫu cho hắn không thích nàng lại thì việc nàng trồng cây si cảm mến hắn xem ra không hẳn ngốc nghếch lắm.

Nhưng nụ hôn còn trên môi, được gần gủi bên hắn, Thu Yên càng không muốn xa hắn. Và Thẩm Nhiên mãi còn đang đắm chìm thưởng thức đôi môi nhỏ nhắn nếm phải chút vị mặn mặn của nước mắt.

Nàng ngoan ngoãn để môi chuyển động vừa khớp cho hắn hôn tại sao lại khóc? Thẩm Nhiên thật không hiểu nổi nữ nhi, hắn sợ mình mất đi tự chủ không kiềm chế khiến nàng sợ nên ngừng lại.

Môi cả hai rời ra, Thu Yên rất quyến luyến cũng đành chấp nhận mộng đẹp của nàng đã chấm dứt. Hắn không biết mình có làm sai gì không, xét về lễ nghĩa nam nữ không thể như thế nếu chưa thành thân, nhưng do nàng hôn trước hắn chỉ hôn “đáp lễ” thôi mà.

“Ta xin lỗi…” – Thẩm Nhiên xin lỗi trước cho chắc nhưng nàng đã khóc nói nghẹn lại.

“Không… chắc huynh miễn cưỡng lắm cũng vì tui thôi. Do tui tự ý có tình ý với huynh…làm phiền huynh…Mai từ biệt rồi, mong vương gia đừng quên tiểu nữ!”

Thu Yên nhanh chóng chạy đi, lệ cứ thế bay ngược rơi lại phía sau. Nàng thật không muốn mãi xa hắn nhưng mọi chuyện đều đã định rồi.

Nàng đi, bỏ lại Thẩm Nhiên ngồi đó nhìn theo. Tay vừa mới ôm cơ thể mềm mại ấm áp, môi vẫn đầy vấn vương rõ như in khi có nàng song giờ nàng đã rời khỏi… hắn thấy hụt hẫn, thiếu vắng.

Nữ nhi xấu xa, hắn từng nhìn thấy rất nhiều nữ nhi xấu xa vì thế chưa từng tìm hiểu, quan tâm ai nhưng đã ôm hôn Thu Yên như thế? Khi nhận ra bản thân bị thay đổi, hắn run sợ, lo lắng không biết lí trí đấu lí trí cái nào sẽ đúng… hắn nên là hắn tốt đẹp như trước hay là làm nam nhân si ngốc như bao người chìm đắm vì bị nàng cám dỗ… “Thu Yên cùng cha đi rồi đó sao vương gia không ra tiễn?” – Cả đám rù rì hỏi nhau nhưng không ai biết đường để trả lời. Cứ ngỡ Thu Yên sẽ giúp vương gia “bình thường” lại nhưng xem ra Hiệp Phong vẫn là số một

Hiệp Phong không chơi với đám nọ nữa đi vào phòng của vương gia. Vụ án xong, Thái hậu “tuyên án” ban h