c.
Cô sẽ thu hồi tình cảm của mình, nhất định. Diệp Hân Đồng tự nhủ nhưng tim vẫn rất đau.
Vũ Văn Thành để Diệp Hân Đồng ngồi xem TV, xuống phòng bếp làm điểm tâm cho người thiếu hụt dinh dưỡng Diệp Hân Đồng ăn.
Điện thoại của Diệp Hân Đồng đổ chuông, là Mặc Tử Hiên gọi đến.
Trong nháy mắt ngắn ngủi, trong lòng Diệp Hân Đồng có chút mong đợi, nhưng cảm giác này nhanh chóng bị lý trí thay thế.
Diệp Hân Đồng hít sâu một hơi, tỉnh táo nghe điện thoại.
“Mẹ cô đang ở trong tay tôi, trước 12h hãy đến đây, cứ trễ 1h, mẹ cô sẽ mất một bộ phận.” Mặc Tử Hiên lạnh lùng nói.
“Mặc Tử Hiên, anh thật quá đáng” Diệp Hân Đồng gào lên.
“Cô biết tôi muốn thứ gì, bây giờ Vũ Văn Thành đang ở bên cạnh cô, hãy bảo hắn mang Hồng sắc Yên Nhiên tới, nếu các người muốn bình an chỉ cần mang hai thứ này đến cho tôi, bằng không, kể cả hai người ra khỏi nước tôi cũng sẽ tìm ra.” Giọng Mặc Tử Hiên rất lạnh lùng, bình tĩnh thậm chí hơi khát máu.
Cái ngữ giọng lạ lẫm này giống như bọn họ là người xa lạ.
“Mặc Tử Hiên, cho anh có phải sau này chúng ta sẽ không còn gì dây dưa nữa không?” Diệp Hân Đồng nhíu mày hỏi.
“Các ngươi đã không còn giá trị lợi dụng, nếu không quấy rối, tôi sẽ tha cho các người một con đường sống, nếu quấy rối, các người sẽ không còn thấy mặt trời ngày mai, tùy lúc tôi có thể lấy mạng các người.” Giọng Mặc Tử Hiên vẫn không có nhiệt độ như cũ.
Diệp Hân Đồng hít sâu một hơi, cười nhạt “Đồ bây giờ tôi sẽ đưa qua cho anh, so với kho báu, tôi muốn người mình yêu hơn, tôi muốn một cuộc sống bình lặng, hi vọng anh nói được sẽ làm được, đừng làm phiền đến chúng tôi.”
Diệp Hân Đồng lần nữa rơi nướt mắt, Vũ Văn Thành bưng mì trứng gà ra ngoài.
“Sao vậy?” Anh lo lắng hỏi.
“Vũ Văn Thành, em không muốn mệt mỏi thêm nữa, chúng ta đem Hồng sắc Yên Nhiên giao cho Mặc Tử Hiên, từ nay về sau đừng bao giờ liên quan gì đến hắn nữa, em muốn một cuộc sống yên tĩnh.”
“Ừ, được, nghe lời em” Vũ Văn Thành rộng rãi nói.
Anh đặt mì lên bàn “Mau ăn đi, em cũng đói rồi.” Vũ Văn Thành nói tiếp.
“Không ăn, Mặc Tử Hiên bây giờ đang giữ mẹ em, bây giờ em phải mang thứ hắn muốn qua đó”
“Hắn đúng là một tên xấu xa. Bây giờ anh đưa em đi” Vũ Văn Thành tức giận bất bình.
Đến cửa biệt thự, Mặc Tử Hiên lạnh mặt chờ ở lối ra vào, họng súng của Yoon Jin dí vào đầu Diệp Tuyền.
Diệp Hân Đồng vội vã xuống xe, xông tới trước mặt Mặc Tử Hiên, giơ máu cô cùng Hồng sắc Yên Nhiên ra.
“Những gì anh muốn cứ lấy đi, thả mẹ tôi ra, để cho cuộc sống của chúng tôi được yên.” Diệp Hân Đồng tỉnh táo nói, không muốn sự đau lòng sở hữu ý thức của mình.
Mặc Tử Hiên khóa chặt ánh mắt mình vào chiếc nhẫn kim cương trên tay Diệp Hân Đồng, nhìn Vũ Văn Thành đang đi tới, trên tay Vũ Văn Thành cũng có, tim anh bị chấn động mạnh, lần đầu tiên xuất hiện sự giận dữ ngoài lạnh lùng.
Anh nắm chặt tay Diệp Hân Đồng…
Anh nắm chặt tay Diệp Hân Đồng, cướp đi thứ gì đó trên tay cô.
“Làm sao tôi biết đây có phải máu của cô hay không? Lấy nhiều hơn đi” Mặc Tử Hiên tức giận quát.
“Cô ấy không thể…” Vũ Văn Thành nóng nảy nói.
“Tôi rút ra” Nhưng bị Diệp Hân Đồng ngắt lời. Ánh mắt Diệp Hân Đồng lấp lánh có hồn nhìn Mặc Tử Hiên, hắn có thể tàn nhẫn hơn nữa với cô, càng tàn nhẫn cô càng nhanh chóng quên được hắn.
Diệp Hân Đồng nhận lấy ống tiêm trên tay lão Kim, tự đâm vào tay mình lấy máu.
Cô đã lấy một lần, lần này chưa lấy xong đã lảo đảo muốn ngã.
Vũ Văn Thành lập tức đi lên đỡ được. Nhổ hết ống kim ra.
“Mặc Tử Hiên, đủ rồi, thứ ngươi muốn đã có.” Vũ Văn Thành quát lên với Mặc Tử Hiên.
Diệp Hân Đồng nằm trong ngực Vũ Văn Thành từ từ nhắm mắt.
Mặc Tử Hiên nâng khóe miệng châm chọc.
“Trước đây còn cảm thấy có lỗi vì đã lừa gạt cô cho nên mua khách sạn bồi thường cho cô, không ngờ cô lại họ Thủy Dương hoa, quay người một cái lập tức kết hôn với người khác.” Mặc Tử Hiên lạnh lùng nói, nhưng giọng lại rất tức giận.
Diệp Hân Đồng căn bản không thèm để ý.
“Vũ Văn Thành chúng ta đi” Diệp Hân Đồng yếu đuối đứng thẳng dậy dịu dàng nói với Vũ Văn Thành.
“Ừ” Vũ Văn Thành gật đầu với Diệp Hân Đồng.
Một giây sau, Mặc Tử Hiên nhanh chóng xông lên, kéo tay Diệp Hân Đồng, mắt ửng đỏ, không biết vì tức giận hay còn có tâm trạng gì khác”
“Có phải tôi đã quá nhân từ với cô không, cho nên trong nháy mắt cô đã quên tôi?” Mặc Tử Hiên biết mình nên lý trí, nhưng mà, bây giờ lý trí của anh không còn, khi thấy chiếc nhẫn trên tay họ, tim anh như muốn nổ tung.
Diệp Hân Đồng nhẹ nhàng xoay người nhìn Mặc Tử Hiên.
“Buông tay” Cô bình tĩnh nói, tim đã vỡ vụn, không chống đỡ nổi tâm tình bi thương.
Cô không dễ dàng cam kết, nhưng giây phút đồng ý với Vũ Văn Thành, quyết tâm sẽ làm được.
“Buông ra” Vũ Văn Thành quát, anh dùng sức kéo tay Mặc Tử Hiên nhưng hắn giữ rất chặt, anh không dám quá mạnh tay làm tổn thương Diệp Hân Đồng.
Mặc Tử Hiên khổ sở nhìn chằm chằm khuôn mặt ảm đạm tái nhợt của Diệp Hân Đồng.
“Mặc Tử Hiên, những thủ đoạn hèn hạ của anh đã phơi bày giữa ban ngày ban mặt, dây dưa nữa càng khiến người khác thêm chán ghét anh.” Vũ Văn Thành nói.
Mặc Tử Hiên không nói gì c
