XtGem Forum catalog
Yêu Giả Thích Thật Điện Hạ Người Thật Là Hư

Yêu Giả Thích Thật Điện Hạ Người Thật Là Hư

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210940

Bình chọn: 10.00/10/1094 lượt.

uan đậm nét bị kéo dài càng thêm rõ ràng, như một kẻ phục thù bước ra từ tiểu thuyết. Những lời muốn phản bác của Diệp Hân Đồng nuốt vào trong bụng.

“Có đồng ý hay không không phải anh nói” Mặc Tử Hiên tranh cãi với Vũ Văn Thành.

“Nhưng Diệp bá mẫu đã đồng ý hôn sự của chúng ta.” Vũ Văn Thành quang minh chính đại nói, không hề lùi bước, ánh mắt sắc bén thể hiện rõ sự cố chấp.

Diệp Hân Đồng nhíu mày, chẳng lẽ trong điện thoại ý của anh là muốn kết hôn với cô, cho nên chờ cô trở về mới nói.

Hôn nhân của cô cũng chẳng khác gì trò đùa, cô không hề nói muốn lấy Vũ Văn Thành a.

“Đợi chút, sếp, anh đang nói đùa à?” Diệp Hân Đồng tới trước mặt Vũ Văn Thành, hồ nghi lo sợ ngẩng đầu lên, nhìn sâu vào mắt anh.

“Em cảm thấy anh giống đang nói đùa lắm sao?” Bộ dạng Vũ Văn Thành lạnh lùng, ánh mắt kiên định, đầy tức giận nổi nóng.

“Anh rõ ràng kết giao với Đề Na, sao đột nhiên lại kéo vào tôi.” Diệp Hân Đồng rốt cuộc không nhịn được hỏi ra.

Mặc Tử Hiên đột nhiên kích động muốn cười to.

Anh đứng một bên, chờ xem kịch hay.

Vũ Văn Thành nhíu chặt lông mày, hô hấp trở nên bất quy tắc “Đề Na?”

Anh có vẻ khổ sở, như thể nhục nhã nhớ lại lúc cùng Đề Na.

Diệp Hân Đồng hơi ngượng ngùng nói “Không phải hôm sinh nhật cô ta, hai người ở chung với nhau sao?”

Vũ Văn Thành đột nhiên ý thức được Diệp Hân Đồng ngày đó đã nhìn thấy.

Anh từ từ chuyển ánh mắt một mực nhìn Mặc Tử Hiên đang ra vẻ hả hê, rốt cuộc đã hiểu rõ, Mặc Tử Hiên tại sao muốn bỏ thuốc cho anh, cũng hiểu, Mặc Tử Hiên đột nhiên đưa Diệp Hân Đồng đi là vì cái gì.

“Anh thật hèn hạ.” Mấy chữ này tựa như được rít qua kẽ răng.

Mặc Tử Hiên căn bản chẳng sao cả, nhếch mày, nhếch miệng “Tôi không cho là thế”

Vũ Văn Thành bước mấy bước, tung một đấm vào mặt Mặc Tử Hiên.

Mặc Tử Hiên lùi về sau mấy bước.

Được, từ trước anh đã nhìn Vũ Văn Thành không thuận mắt, đánh thì đánh, để xem cuối cùng Diệp Hân Đồng thương tiếc ai.

Mặc Tử Hiên cũng xông lên, hai người kẻ đấm người đá, võ công đẹp mắt. Diệp Hân Đồng không thể xen vào trận đấu kịch liệt này được.

“Này, hai người đừng đánh nữa.” Diệp Hân Đồng cũng chỉ làm được thế.

Đánh tới đánh lui, hai người lao vào ghì lấy nhau.

Diệp Hân Đồng gào đến vỡ cổ họng cũng vô ích.

Cô cảm thấy không thể hiểu nổi sao họ lại đánh nhau. Diệp Hân Đồng trừng mắt nhìn hai người ôm nhau lăn qua lăn lại dưới đất, cách làm tốt nhất có lẽ là cô nhắm mắt làm ngơ, biến khỏi chỗ này.

Diệp Hân Đồng đi thẳng vào biệt thự.

Vũ Văn Thành phát hiện Diệp Hân Đồng bỏ đi, nóng nảy đứng lên muốn giải thích.

Mặc Tử Hiên kéo Vũ Văn Thành: “Vũ Văn Thành, kỹ thuật của Đề Na không tệ, anh nên cảm ơn tôi đã mang đến cho anh một đại mỹ nữ.”

Vũ Văn Thành hất tay mặc “Anh làm vậy rốt cuộc là có mục đích gì? Một công tử đào hoa như anh chỉ mang đến cho Diệp Hân Đồng những tổn thương”

Mặc Tử Hiên sửng sốt.

Anh tốn bao tâm tư để Diệp Hân Đồng yêu anh, nhưng mà, kết cục thế nào anh rất rõ ràng, anh không thể mang lại cho cô cái gì.

Mặc Tử Hiên đột nhiên chăm chú nhìn Vũ Văn Thành, dáng dấp hắn quả là đẹp trai, gia cảnh giàu có, mấu chốt là vô cùng si tình với Diệp Hân Đồng, có lẽ, anh không nên đùa giỡn với cái tính khí trẻ con này.

“Anh thật sự thích cô ấy sao?” Mặc Tử Hiên đột nhiên nặng nề hỏi.

Trên mặt anh bị đánh chỗ xanh chỗ tím, vẻ mặt cũng rất nghiêm túc.

Vũ Văn Thành châm chọc cười “Tôi không cần thiết phải nói với anh”

Mặt Vũ Văn Thành cũng không dễ nhìn hơn chút nào.

Mặc Tử Hiên đến gần Vũ Văn Thành, rất gần, mặt hai người chỉ cách vài cm “Tôi có thể tặng Diệp Hân Đồng cho anh, nhưng anh phải đồng ý với tôi một điều kiện”

Vũ Văn Thành không hề nể nang, sắc bén nhìn Mặc Tử Hiên, chờ xem hắn nói ra cái điều kiện hoang đường gì.

Nghĩ đến Diệp Hân Đồng sẽ ở bên Vũ Văn Thành, Mặc Tử Hiên đột nhiên cảm thấy trong lòng không thể bỏ được “Ha ha ha, tôi chỉ đùa thôi, anh cũng tin sao, Vũ Văn Thành, anh nhu nhược hơn so với tưởng tượng của tôi đấy”

Vũ Văn Thành vung một quả đấm.

Mặc Tử Hiên nhanh chóng lùi về phía sau.

“Tôi đột nhiên nghĩ ra, vì sao lại phải đánh nhau với anh, lãng phí sức lực, ở cùng với Diệp Hân Đồng nhu nhược, hại tôi cũng ra cái dạng này như các người. Bây giờ ta chỉ cần về nhà là có thể cùng Diệp Hân Đồng chàng chàng thiếp thiếp” Mặc Tử Hiên cố ý nói, nhìn sắc mặt Vũ Văn Thành trở nên tái mét.

Anh cười, xoay người chạy vào biệt thự, nhanh chóng đóng cửa.

Anh lên lầu, lại thấy Diệp Hân Đồng đang đứng bên cửa sổ.

“A, A, trên mặt đau quá, ngực cũng bị thương, bụng cũng bị thương, cái tên Vũ Văn Thành này ra tay nặng quá.” Mặc Tử Hiên cố ý kêu la đến gần Diệp Hân Đồng, tranh thủ sự thương cảm của cô.

Diệp Hân Đồng quay lại, thấy đầy vết thương trên mặt Mặc Tử Hiên kinh ngạc, sau đó lườm anh một cái.

“Đáng đời, đánh không lại thì sớm nhận thua đi, sếp em chưa thấy thua ai bao giờ” Diệp Hân Đồng liếc một cái đi vào phòng trong lấy hộp y tế.

Mặc Tử Hiên đi theo cô.

“Em đang chê bai anh đề cao hắn sao? Nghe thấy hắn nguyện ý cưới em vui vẻ lắm hả?”

Diệp Hân Đồng đột nhiên dừng bước, khẽ nhíu mày.

“Em cũng cảm thấy rất k