rụ cột của bọn họ.
Đã nhiều năm trôi qua... thật nhanh, Tiểu An phải lấy chồng rồi. Tạ Thi Âm khó nén được xúc động, tùy ý để hốc mắt chứa đầy nước mắt thậm chí còn để nó rơi xuống, ướt cả gò má, giọt nước mắt chứ như rơi vào biển nước mắt trong trí nhớ.
Bà từng tưởng tượng ngày này, nhưng phần lớn thời gian bà đều tự trách nếu như bà chăm sóc tốt cho Tiểu An, không để Tiểu An bị viêm màng não, có lẽ Tiểu An sẽ không thay đổi thành dáng vẻ của bây giờ.
Có lẽ Tiểu An sẽ xinh đẹp động lòng người, tự tin bước từng bước trên con đường nhân sinh (cuộc sống) của mình, gặp một người đàn ông sau đó yêu thương nhau, rồi lập gia đình sinh con dưỡng cái, hoàn thành nhiệm vụ của từng giai đoạn trong cuộc sống.
Nhưng mà Tiểu An không có! Cô chịu rất nhiều cực khổ, nhưng không hề để bụng, con đường nhân sinh của cô lại gập ghềnh đến thế, còn khó hơn đi bộ.
Tạ Thi Âm kéo ghế qua ngồi trước mặt Tiểu An, cầm tay con gái, lập tức đổi lấy một nụ cười sáng lạn của Tiểu An. "Tiểu An, mẹ muốn nói với con... Xin lỗi..." Vì rất nhiều tiếc nuối năm đó, đã khiến bà mắc những lỗi lầm không thể bù bắp lại.
"Mẹ!"
Tạ Thi Âm lắc đầu, nước mắt không ngừng chảy, "Mẹ rất xấu hổ, nhưng cũng rất vui mừng, Tiểu An lớn lên thật nhanh, Tiểu An đã trưởng thành..."
Tiểu An an ủi mẹ, "Mẹ, đừng khóc!"
"Được! Không khóc!" Nói không khóc, nhưng nước mắt vẫn cứ rơi. "Tiếc nuối lớn nhất của đời mẹ là không thể làm cho Tiểu An vui vẻ khỏe mạnh lớn lên, mẹ đã từng thề sẽ chăm sóc Tiểu An cả đời, nhưng mà bây giờ Tiểu An phải lập gia đình rồi."
"Mẹ... Tiểu An sẽ ngoan ngoãn."
"Đúng! Tiểu An rất ngoan, sau này Tiểu An và Tử Nghị cùng nhau lớn lên, phải giúp đỡ Tử Nghị đó biết không?" Tạ Thi Âm mang theo nước mắt cười nói.
"Biết."
"Mẹ thật vui... rất vui." Bà khóc giống như tuyến lệ bị đứt vậy, không có cách nào ngăn lại được.
"Được rồi! Bà xã, hôm nay là ngày tốt không nên khóc." Kỷ Văn Hào đi đến an ủi vợ mình, nhưng chính mình lại cũng sắp rơi nước mắt.
"Ba."
"Tiểu An, sau này nên thường xuyên về nhà, ba chuẩn bị rất nhiều kem đó!"
"Lạnh lạnh!"
"Đúng! Lạnh lạnh, chờ Tiểu An về nhà ăn."
Phải tiễn con đi, làm sao cũng không nghĩ đến thời khắc này, trong trí nhớ Tiểu An luôn cười khúc khích, một cô bé thích làm nũng nhưng bây giờ đã trưởng thành rồi.
Cô thật sự bay xa rồi...
Bùi Tử Nghị vẫn đứng ngoài cửa nhìn bây giờ mới đi vào, cầm tay Tiểu An rồi quỳ xuống đất, anh phải cảm tạ, không có đôi vợ chồng trước mắt này hết sức chăm sóc Tiểu An thì hôm nay anh không có cách nào tìm được người bạn đời hoàn mỹ nhất. "Cha, mẹ, xin yên tâm, Tiểu An sẽ không rời đi, chẳng qua là có thêm một người chăm sóc cô ấy, bảo vệ cô ấy cả đời. Xin hãy giao Tiểu An cho con, con sẽ đem lại hạnh phúc cho cô ấy."
Hai vợ chồng nhìn nhau, thỏa mãn gật đầu, cứ như vậy đi! Cảm ơn trời cao đã quan tâm, Tiểu An vẫn nhận được hạnh phúc, bọn họ cũng hoàn thành mộng đẹp vốn tưởng rằng cả đời này sẽ không thực hiện được.
☆☆☆
____________
Mọi người thử đoán xem chuyện gì sẽ xảy ra?
Hôn lễ rất náo nhiệt, những người nên đến đều đến, Phương Hân Nghi, Giang Uy, còn có Jayson cũng từ Mỹ về, thậm chí cả Bertini và Sarah cùng Shirley.
Hai bé mới vừa chạy đi xem Tiểu An, hưng phấn không thôi chạy về cạnh cha, "Cha, cha, Tiểu An thật xinh đẹp đó!" Shirley kêu to.
Sarah nói ra những lời trong lòng, "Cha, đều tại cha! Bảo cha giữ người lại cha không nghe, bây giờ Tiểu An lấy người này rồi, làm sao bây giờ? Con mặc kệ! Con muốn Tiểu An làm mẹ mới của con."
"Này! Bây giờ là sao đây? Anh chưa có chết! Sao em lại nói những lời này trước mặt anh?" Bùi Tử Nghị cực kỳ khó chịu.
Hơn nữa cái gì gọi là "Lấy người này?" Hai đứa trẻ này thật khiến người khác không thích mà!
Jayson cũng cười hì hì nói, "Ai nha! Cái này chứng tỏ Tiểu An rất hấp dẫn, cậu phải cẩn thận đó! Nói không chừng có rất nhiều người muốn cạnh tranh với cậu đấy."
"Phải vậy không Tiết Kiệm?"
Jayson xụ mặt xuống, "Làm ơn, cậu không nên học theo Tiểu An."
"Xin lỗi, xin lỗi, Tiết Kiệm."
"Bùi Tử Nghị!"
Mọi người đang cười nói rôm rả thì Giang Uy hỏi, "Sau khi kết hôn cậu dẫn theo Tiểu An đến Mỹ sao?"
Bùi Tử Nghị gật đầu, "Mình sắp học xong, hơn nữa cần phải xử lý một số chuyện của công ty con bên đó, ba mình muốn mình nhanh chóng làm việc, như vậy mới có thể sắp xếp mình vào tổng công ty làm trợ lý cho ông."
Phương Hân Nghi rất lo lắng, "Tiểu An có quen không? Hơn nữa anh có lơ là Tiểu An không? Tôi nói cho anh biết Tiểu An không phải người bình thường, anh phải đặc biệt chú ý đến cô ấy."
"Tôi biết, cô yên tâm đi, tôi sẽ không như vậy nữa." Trải qua sự việc lần này, anh đã chuẩn bị tốt tư tưởng, anh có lòng tin nhất định sẽ cùng Tiểu An vượt qua khó khăn, chỉ cần có cô ở bên thì khó khăn sẽ không còn là khó khăn nữa.
"Vậy thì tốt."
Lúc này cuối cùng Bertini cũng dám nói ra yêu cầu của mình, "Thật ra thì cậu có thể tìm một số chuyện cho Tiểu An làm, ví dụ như... làm người mẫu đại diện cho tôi."
Bùi Tử Nghị ngoài cười nhưng trong không cười, "Thật là một ý kiến hay!"
Sarah lập tức tán thành, "Tán thành, chúng